⬅ Trước Tiếp ➡
“Anh có thật sự muốn có mối quan hệ cùng tôi?”
“À...”
“Anh thật sự nghiêm túc mối quan hệ này không?”
“Tất... tất nhiên.”
“Có định tiến tới hôn nhân?”
“À, cái này...”
“Nếu không có ý định tiến tới hôn nhân, thì đừng làm phí thời gian nhau.” Cô phất tóc cong vướn vào má, đôi môi được tô son đỏ rực, tỏ vẻ ra dáng cô nàng đỏng đảnh: “Tôi không có định phí thời gian vô bổ vào những chuyện không có kết quả tốt cho mình, hiểu chứ?”
Lý Quân Tường còn đang chới với, lời nói của Tịch Hiên lại thêm phần chắc chắn, “Tôi biết anh bị bắt ép đến với cái xem mắt quái quỷ này thôi. Nhìn anh chỉ tầm 24 hay 25 tuổi, số tuổi anh chỉ thích những cô nàng chân dài trẻ trung, xinh đẹp đúng chứ?”
“Ừm, đúng!” Lý Quân Tường không phủ nhận chuyện này. Nhưng, không ngờ cô gái trước mặt này lại có thể thoải mái nói chuyện này như thế.
“Tốt! Tôi 30 tuổi rồi, cũng không có thời gian để đùa giỡn với các cậu trẻ như cậu. Như thế nhé, tôi đi trước đây!”
Nói xong, không đợi Lý Quân Tường nói thêm, Tịch Hiên đã xách túi bước khỏi quán, trước khi đi, cô còn nhét tờ tiền lớn dưới đế ly, mỉm cười nhìn Lý Quân Tường một lần cuối, mới bước sải chân dài rời đi.
...
“Tiểu Hiên, con muốn làm mẹ tức chết mới vừa lòng đúng không?” Lâm Quế Vân thét thanh trong điện thoại.
Vừa bật điện thoại, nghe tiếng thét từ mẹ mình, Tịch Hiên mắt muốn nổ đom đóm. Xoa xoa tai đang lùng bùng, cô chán nản lên tiếng: “Mẹ à... đừng cố sức nữa, con chưa muốn có chồng!”
Lâm Quế Vân vẫn hét lớn, “Con nhìn lại mình đi, 30 tuổi đến nơi rồi, còn chưa chịu lấy chồng? Hay muốn làm bà cô ế đến già à?”
“Còn một tháng ba ngày nữa con mới 30 tuổi!” Tịch Hiên bĩu môi, xem thường, “Thôi, con còn bản thiết kế cho khách chưa hoàn thành, hẹn mẹ sau vậy, con cúp máy đây!”
Tịch Hiên liền cúp điện thoại, để tâm tình được yên ổn hơn, cô tắt luôn nguồn điện thoại. Cắn cắn đầu bút chì, cô ngồi trên ghế salon chỉnh sửa lại bộ váy cưới đang vẽ dỡ.
Tại sao mẹ cô lại làm quá vấn đề lên như thế cơ chứ. Bà cô ế? Không đời nào, Tịch Hiên cô chỉ là chưa tìm được người phù hợp cho mình thôi.
Mà không phải như thế này vẫn tốt sao? Một mình tự do tự tại, không phải phụ thuộc vào ai, không cần phải giả vờ yêu thương nhưng trong lòng lại không như thế! Đối với cô, một lần yêu là đã quá đủ rồi! Những người đàn ông, chỉ yêu thích với các cô gái trẻ đẹp, nóng bỏng, tuổi đôi mươi thôi. Còn cô? Nghe đến số tuổi thôi đã muốn bỏ chạy.
Day day vần thái dương đang đau nhức, Tịch Hiên đang suy nghĩ làm sao để vừa tốt cho mình mà mẹ cũng không làm phiền nữa. Cô không biết mình đã cắn đầu bút chì đến móp méo, trong rất khó coi.
Diệp Tuyết bước ra từ bếp, bưng lên từng món ăn vào bàn ăn, giọng hậm hực: “Tiểu Hiên!”
Quay ngoắc lại ra sau, Tịch Hiên thấy ánh mắt như muốt giết cô của Diệp Tuyết, liền buông bản thiết kế xuống, chạy đến giản hoà, “A, đến liền. Tuyết Tuyết thân yêu đừng giận, không mặt sẽ có nếp nhăn đấy.”
Diệp Tuyết lườm Tịch Hiên, “Do ai?”

⬅ Trước Tiếp ➡