Editor: Dĩm
Đuôi mắt Bạch Kiêu càng đỏ hơn, cây gậy hắn vừa bắn lại phồng lên với tốc độ có thể nhìn thấy.
Cố Kính Chi lấy ©ôи ŧɧịt̠ vốn đã cứng của mình vỗ vào mông Mộ Ngôn, chế nhạo Bạch Kiêu và nói: "Thời gian thật ngắn."
"Lần đầu tiên của anh có mất nhiều thời gian không?" Bạch Kiêu mỉa mai nói, rút
côn ŧᏂịŧ ra khỏi miệng Mạc Nhan, trong quá trình rút ra, anh hiển nhiên cảm nhận được nhiệt tình muốn giữ lại của cô.
Lần đầu tiên, anh đối với cô cảm khái một tiếng: "Thật tao, Nhan Nhan, về sau anh cắm côn ŧᏂịŧ đi ngủ được không?"
Đầu óc Mạc Nhan choáng váng, nhất là hai cái côn ŧᏂịŧ lớn cách cô gần như vậy, lần này phu chồng của cô lại không có ở đây, điều này làm cho cô sinh ra một loại lừa gạt chồng, hoang da^ʍ vô độ.
"Côn ŧᏂịŧ, tôi muốn ăn một côn ŧᏂịŧ lớn." Mạc Nhan mở hai chân trước mặt Bạch Kiêu và Cố Kính Chi, lỗ nhỏ đã thấm ướt ga trải giường bên dưới rồi, lúc này lỗ nhỏ đang khép lại mời gọi côn ŧᏂịŧ đi vào.
Cố Kính Chi dùng côn ŧᏂịŧ của mình chọc cho tiểu huyệt vô cùng nhạy cảm của Mạc Nhan, làm cho dòng nước chảy ra trong lỗ nhỏ của cô càng thêm sảng khoái.
"Nói đi, em muốn ăn côn ŧᏂịŧ của ai? Bạch Kiêu hay tôi?" Cố Kính Chi hỏi Mạc Nhan.
Mạc Nhan ngẩn người, nói: "hức, tôi muốn, tôi muốn hết thảy, tôi muốn ăn cây côn ŧᏂịŧ lớn, còn có của chồng, nếu như chồng tôi biết Nhan Nhan ăn côn ŧᏂịŧ bên ngoài, nhất định sẽ thao chết Nhan Nhan..… "
"Không cần chồng em, hiện tại tôi cũng có thể thao chết em." Cố Kính Chi chế nhạo, trực tiếp chống đỡ côn ŧᏂịŧ lớn của mình vào trong lỗ huyệt của Mạc Nhan.
Bạch Kiêu khó chịu, anh chỉ có thể nhào vào ngực của Mạc Nhan, sau đó nhìn thấy côn ŧᏂịŧ của Cố Kính Chi trượt xuống, thậm chí còn không đi vào.
Ngay lập tức anh biết rằng Mạc Nhan và Cố Kính Chi chưa làm gì trước đó, nhưng ước tính rằng hai người đã chơi sờ liếʍ huyệt gì đó trừ việc bước cuối cùng.
Cố Kính Chi có nhiều kinh nghiệm hơn Bạch Kiêu, sau hai lần thử, qυყ đầυ bằng quả trứng đã tiến vào lỗ nhỏ của Mạc Nhan thành công.
"A, thực sự đã vào. Nhan Nhan đã bị côn ŧᏂịŧ của người đàn ông khác làm, bị bạn của chồng làm. Nhan Nhan không còn thuần khiết nữa. Chồng nhất định sẽ ghét bỏ NHan Nhan, về sau Nhan Nhan sẽ bị đối xử như một con cɧó ©áϊ. " Mạc Nhan nũng nịu nói.
Nhìn thấy Mạc Nhan bị làm ngoài miệng đều không thể rời đi Kỳ Ngọc, Bạch Kiêu cảm thấy chua xót, dùng miệng mình chặn lại cái miệng nhỏ nhắn của cô.
Mạc Nhan vẫn còn ngậm tϊиɧ ɖϊ©h͙ lúc trước của mình, Bạch Kiêu cảm thấy kỳ quái khi nếm thử tϊиɧ ɖϊ©h͙ của chính mình, nhưng phản ứng nhanh chóng của cô khiến anh không thể phân tâm được nữa.
Một tên xử nam làm sao có kinh nghiệm bằng gái có chồng được? Bạch Kiêu và Mộ Nhan hôn môi, chỉ cảm thấy hồn gần như bị cô hút lấy.
Nửa người dưới, hai chân Mạc Nhan được Cố Kính Chi đặt ở trên eo, tiểu huyệt phấn nộn không biết bị anh sờ bao nhiêu nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên anh ta thực sự đi vào.
Cảm giác của ngón tay và cơ thể hoàn toàn khác nhau, có thể cảm nhận được tần tầng lớp lớp bên trong của Mạc Nhan. Anh đi vào trơn tru, sau khi đưa tất cả côn ŧᏂịŧ dài và dày của mình vào, Cố Kính Chi bóp chặt eo nhỏ của Mạc Nhan.
Dưới thân bị Cố Kính Chi thao, trong tay lại đang chơi đùa côn ŧᏂịŧ của Bạch kiêu, Mạc Nhan, người đang hôn Bạch Kiêu, rõ ràng biết được mình sẽ không bao giờ quay trở lại như lúc đầu.
Nhưng dường như cô thực sự muốn có một côn ŧᏂịŧ to để lấp đầy tất cả các lỗ trên cơ thể mình và ép khô hết tϊиɧ ɖϊ©h͙ của họ.
Mạc Nhan trong quá khứ đã từng mơ về côn ŧᏂịŧ của Bạch Kiêu cắm mình, nhưng không ngờ điều đó lại trở thành sự thật.
Cô là một người phụ nữ bảo thủ và không kiềm chế, bảo thủ với người ngoài, không kiềm chế với người đàn ông của mình, tức là như người ta nói, đàn bà dưới giường, da^ʍ phụ trên giường.
Âʍ đa͙σ là điểm mấu chốt cuối cùng của cô, và bây giờ, điểm mấu chốt này, sau khi bị chồng làm, Cố Kính Chi đã xuyên thủng nó lần thứ hai, và lần thứ ba cũng đã cận kề.
Cánh tay như ngó sen của Mạc Nhan quấn lấy cổ Bạch Kiêu, mang theo hai người vào vực sâu du͙© vọиɠ.