Bóng Hình Phu Nhân
Chương 12
⬅ Trước Tiếp ➡
Truyền thuyết liên quan đến người tên Q này có rất nhiều phiên bản, nhưng trước sau gì cũng không có ai tìm được dấu vết để lại.
Tần Nhiễm không ngẩng đầu, không có người ngoài ở đây, cô ngang ngược tùy ý, vắt vẻo thả lỏng chân, tay cầm chiếc khăn lạnh màu trắng dưới ánh đèn "Cúp máy."
"Sớm vậy?" Cố Tây Trì cười nói lời cảm ơn với người chỉ đường cho cậu ở đầu dây bên kia rồi hướng ánh mắt quay lại màn hình điện thoại di động, dừng một chút, lên tiếng trước khi Tần Nhiễm đưa tay ấn tắt kết nối: "Tiểu Nhiễm Nhi, trạng thái bây giờ của cậu rất nguy hiểm."
**
Ban đêm, Hành Xuyên Nhất Trung.
Phòng y tế học đường, ánh đèn rất dịu dàng.
Nữ sinh dùng một tay che má trái ngồi ở đối diện bác sĩ, vẻ mặt mệt mỏi.
"Thuốc giảm đau và kháng sinh chỉ có thể làm dịu cơn đau răng, ngày mai vẫn nên đến bệnh viện lớn" thanh niên đang nói chuyện ngồi trên ghế, một tay cầm hai hộp thuốc, một tay viết đơn cho nữ sinh, "Tôi viết tờ đơn này cho em, ngày mai tìm chủ nhiệm lớp xin phép nghỉ."
Dưới ánh đèn, khuyên tai trên tai trái chiết xạ ra tia sáng vừa chói vừa lạnh.
Mặt mũi người thanh niên rất đẹp, trên mái tóc lộn xộn có vài lọn được nhuộm bạc.
"Cảm ơn." Nữ sinh quẹt thẻ học sinh xong, liếc anh ta một cái đầy cảm kích, có điều bởi vì đau răng, sắc mặt vẫn mệt mỏi không phấn chấn.
Thanh niên xua tay nói không có việc gì, vứt bút xuống quay đầu lại nhìn về phía sau, "Tuyển gia."
Nữ sinh quay người, khóe mắt liếc qua lúc nghiêng người nhìn thấy ghế sô pha trong góc.
Bên cạnh ghế sa lon vắt một cánh tay, ngón tay buông thõng rất tự nhiên, khớp xương rõ ràng, thon dài cân đối.
Một bàn tay rất nghệ thuật.
Cái tay kia giật giật, sau đó một chùm chìa khoá liền quay đầu đập lên mặt thanh niên đeo khuyên tai.
Thanh niên nhanh tay nhanh mắt bắt lấy, sau đó rụt cổ một cái, cẩn thận từng li từng tí, "Gia, tám giờ rồi."
Trình Tuyển đã liên tục không ngủ mấy ngày nay, buồn ngủ vô cùng, anh hơi có vẻ không kiên nhẫn, tự tay kéo chăn đắp lên trên người, vẫn mang dáng vẻ còn buồn ngủ như cũ, thờ ơ ừ một tiếng.
Bởi vì vừa mới tỉnh, giọng nói còn hơi khàn khàn ngái ngủ.
Một tay chống bên cạnh ghế sa lon đứng lên, ngón tay đẹp mắt lún vào bên trong đệm ghế sô pha mềm mại.
Áo sơ mi đen, tay áo sắn lên mấy nấc, lộ ra một nửa cổ tay.
Anh đứng tại chỗ mấy giây mới lười biếng ngẩng đầu, đôi mắt hơi ngước lên có chút hời hợt lạnh lẽo, con ngươi màu đen đậm và sâu, hình dáng mắt đẹp quá mức, ngay cả lúc không cười cũng long lanh ánh nước.
Giống như cây tường vi trắng vào lúc bình minh.
Anh híp mắt gật nhẹ đầu, giọng điệu hời hợt, "Về thôi."
Thanh niên lập tức đi lên phía trước, cung cung kính kính.
Trình Tuyển, vị gia nhà họ Trình kia, hỗn thế ma vương nơi thủ đô.
Mười sáu tuổi bắt đầu lập nghiệp, xây dựng công ty được một nửa thì ném cho chị của anh, hiện tại công ty này là một trong năm công ty hàng đầu trong nước.
⬅ Trước Tiếp ➡