Chương 15
cậu tấm tắc khen, Diệp Minh Thư cũng tò mò, cầm lấy chén trà của mình thổi thổi, nhấp một ngụm nhỏ.
Cô không thích mấy thứ này, đối với cô mà nói thì trà nào cũng đắng, nhưng không thể phủ nhận là khi trà này uống vào thì có một mùi thơm trong trẻo chảy vào khoang mũi, sau khi nuốt vào sẽ có vị ngọt đọng lại trong miệng.
Cảm giác..
cũng không tệ lắm, có phải vì trước đây cô uống mấy loại không ra gì nên mới có cảm giác chán ghét thế không?
Kỷ Văn Sinh liếc nhìn vẻ mặt "Thấy cũng không tệ" của Diệp Minh Thư thì cong môi, rót đầy tách trà của Diệp Đông Hạo, sau đó đặt ấm trà xuống và mở nắp lư hương trên khay gỗ bên cạnh.
Diệp Minh Thư chú ý tới trên tro trắng trong lư hương có vết vân vân đã cháy, còn có một đoạn nhỏ chưa cháy hết, đang có khói xanh bốc lên.
Cô đang quan sát thì thấy bác sĩ Kỷ cầm nắp và gõ nhẹ vào mép lư hương.
Lư hương được làm bằng đồng, một âm thanh giòn tan lan tỏa trong không khí, một vài âm vang kì ảo còn lại vang lên rất lâu mà không ngưng, rất dễ nghe.
Diệp Minh Thư vô thức thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng càng lúc càng thoải mái, nhịn không được tò mò hỏi "Sao lại phải gõ một cái?" "Vì nó có cảm giác trang trọng." Kỷ Văn Sinh đáp.
Diệp Đông Hạo đứng bên cạnh lập tức bật cười, đồng thời không khỏi cảm thán "Đốt hương, thưởng trà, bác sĩ Kỷ thật là biết cách hưởng thụ cuộc sống." "Không phải đâu, không phải tôi biết cách mà là giáo sư biết cách, tôi chỉ là tranh thủ lúc giáo sư không ở đây, trông coi nhà cửa thôi." "Hahahaha, bác sĩ Kỷ thật biết cách nói đùa." Kỷ Văn Sinh không có ý kiến gì, anh vừa dùng thìa hương tán nhỏ bột nhang chưa cháy, khuấy đều tro hương ở phía dưới, vừa đưa ra ám thị với giọng điệu mỉm cười.
"Bình thường giáo sư có áp lực công việc rất lớn, lúc nào rảnh thì uống ấm trà, đốt lư hương, tinh thần và cơ thể đều được thư giãn." Diệp Đông Hạo gật đầu đồng ý.
Dù sao thì giờ anh ấy cũng cảm thấy rất khoan khoái Hồi trước đưa Minh Thư đi gặp bác sĩ tâm lý, cho dù phòng làm việc của họ có ấm cúng đến đâu hay thái độ của bác sĩ có dịu dàng đến mấy, họ cũng không có cảm giác như thế này..
Diệp Đông Hạo nhìn Kỷ Văn Sinh cầm lấy ấn hương, ấn từng chút một từ giữa lư hương rồi dần ra phía ngoài theo vòng tròn, anh ấy nghĩ đến người cha đã khuất của mình, dần dần mặt bần thần ra.
Diệp Minh Thư vẫn cứ tò mò quan sát "Cái này để làm gì thế?" "Để ấn tro hương." Kỷ Văn Sinh nói, ngước mắt lên liếc nhìn Diệp Đông Hạo đang thất thần thấy rõ, mỉm cười quay đầu nhìn về phía Diệp Minh Thư "Sau khi nén tro hương thì có thể dùng bột hương đi tạo chữ." "Tạo chữ theo cái hình lúc nãy đó à?" "Đúng vậy." Kỷ Văn Sinh gật đầu "Nhưng trong ấn hương có rất nhiều loại hoa văn.
Loại vừa rồi gọi là hoa văn mây lượn sóng, còn có hoa văn hoa sen, có loại thì là phông chữ, thậm chí có cả động vật nhỏ, chỉ cần em có kỹ thuật đó là được".
Diệp Minh Thư gật gật đầu, Kỷ Văn Sinh nói thêm "Nhưng kỹ năng của tôi có hạn, vì vậy tôi chỉ có thể làm cho em xem đám mây lượn sóng đơn giản nhất này." ".." Cái gì mà làm cho em xem.
Cô mím khóe môi dưới và không