⬅ Trước Tiếp ➡

reo lên, cậu ta không vội kiểm tra tin nhắn.
Cậu ta thay linh kiện cho xe máy xong mới tháo chiếc găng tay dính đầy vết bẩn loang lổ ra, cầm di động lên xem.
Lúc thấy tin nhắn của Diệp Minh Thư, cậu ta lắc đầu, tự cười vào mặt mình rồi nhanh chóng trả lời tin nhắn.
Em cứ phải đợi tới lúc muốn làm mới nhớ tới tôi nhỉ?
Cậu ta vừa gửi tin nhắn, bên kia đã trả lời ngay chỉ bằng bốn chữ.
Thế có gặp không?
"Đệt " Cậu ta thấp giọng mắng, ngón tay gõ phím trả lời như bay.
Mấy giờ tối?
Hai giờ sáng.
OK.
Cậu ta trả lời OK xong, đợi suốt mười phút mà bên kia không nhắn thêm gì nữa, nhưng anh trai cậu ta lại đi tới hỏi.
"Em trai, xe cộ xong chưa em?" "Vẫn chưa anh ơi " Cậu ta nói với vẻ bực dọc, quăng điện thoại cái "rầm" lên bàn dụng cụ, sau đó bắt đầu cởi đồng phục làm việc ra.
Rõ ràng biết bản thân mình chỉ là người coi như công cụ để lợi dụng, nhưng vẫn chẳng thể kiềm chế nổi suy nghĩ muốn gặp cô, muốn chịch cô Sao cậu ta lại không biết xấu hổ vậy nhỉ?
"Ôi trời ơi..
Sao lửa giận bừng bừng như ăn phải thuốc nổ thế..
Em cởi quần áo làm gì thế?" "Em đi tắm, tối nay bận chút việc." "Vậy vụ xe.." "Để ngày kia." Hai giờ sáng, có một chiếc xe máy đậu phía dưới căn hộ của Diệp Minh Thư.
Diệp Minh Thư chưa ngủ, nghe thấy tiếng xe máy, cô vén chăn ngồi dậy, ngoảnh đầu nhìn di động để trên chiếc bàn cạnh đầu giường.
Quả nhiên, điện thoại nhanh chóng rung lên, cô mở di động ra đọc tin nhắn.
Tôi tới rồi.
Tôi xuống ngay đây.
Trả lời xong, Diệp Minh Thư xuống giường, đi ra phía cửa, khẽ khàng mở cửa ra, sau khi ra ngoài lại nhẹ chân nhẹ tay đóng lại.
Thường thì giờ này Diệp Đông Hạo đã ngủ rất say rồi, nhưng hôm nay thì khác, anh ấy không những ôm một bầu tâm sự trong lòng, mà những lời Diệp Minh Thư nói lúc bữa tối cứ luôn quanh quẩn trong đầu, khiến anh ấy khó chịu vô cùng, trằn trọc qua lại vẫn chẳng tài nào chợp mắt nổi.
Vì vậy, Diệp Đông Hạo nghe thấy tiếng Diệp Minh Thư đóng cửa, bèn nhìn ra phía cửa phòng với vẻ ngờ vực.
Chẳng lẽ Diệp Minh Thư chưa ăn no nên dậy tìm đồ ăn à?
Diệp Đông Hạo ngồi dậy, hơi do dự, không biết có nên đi ra nấu cho cô bát mỳ hay giả vờ không nghe thấy gì.
Thật ra không phải chỉ riêng Diệp Đông Hạo cảm nhận được sự dựa dẫm quá mức, thậm chí rất đặc biệt của Minh Thư dành cho mình, ngay cả bác sĩ Từ cũng đã từng nhắc nhở anh ấy về điều này.
Vì vậy, sau khi Minh Thư bước sang tuổi mười lăm, anh ấy vẫn cố gắng tránh đụng chạm cơ thể.
Có những lời quan tâm, ân cần anh cũng sẽ không nói quá thẳng thắn.
Ví dụ như hôm nay, Diệp Đông Hạo rất xót xa cho vết thương trên mặt cô, cũng lo lắng cho cô, nhưng anh ấy cũng không dám thể hiện quá rõ ràng.
Với cả..
ra ngoài gặp cô giờ này..
không ổn lắm thì phải?
Diệp Đông Hạo ngồi trên giường lắng tai nghe, nhưng ba, bốn phút sau, anh ấy vẫn không nghe thấy động tĩnh gì từ bên ngoài.
Đúng lúc Diệp Đông Hạo đang thấy khó hiểu thì tiếng gầm rú của xe máy vang lên còn vang dội hơn lúc trước, trong đêm hôm nghe cực kỳ chói tai.
Anh ấy cau mày khó chịu, đang lẩm bẩm xem ai vô ý thức tới vậy, nửa đêm nửa hôm còn


⬅ Trước Tiếp ➡