Cơm tối vẫn là ăn ở nhà ăn, lúc này đang dịp nghỉ hè, học sinh ở lại trường không nhiều, chỉ có hơn mười người ngồi xung quanh, Gia Duẫn bưng chén cơm lên, chạy đến ngồi bàn của họ.
Bác sĩ phục hồi chức năng Tiểu Lý nói chuyện rất nhiều, tính tình cũng rất nhiệt tình, miệng liên tục khen ngợi Gia Duẫn: "Nhìn xem Tiểu Duẫn của chúng ta ngoan biết bao, nhanh như vậy đã có quan hệ tốt với các bạn nhỏ này rồi, xem ra một tháng này, Tổng giám đốc Gia ngài không cần lo lắng rồi."
Hõm eo (*)
Bên kia Gia Duẫn "lanh lợi hiểu chuyện" đập chén cơm đến trước mặt Kế Hứa một cái, khiến vài đứa trẻ ở ngồi đó bị dọa đến nỗi ngây ngốc nhìn Gia Duẫn.
Kế Hứa im lặng liếc cô một cái, nhưng cũng không đếm xỉa tới.
Gia Duẫn ngồi vắt ngang ghế dài, ngồi sát vào Kế Hứa, mặc cho người khác dùng loại ánh mắt nào nhìn cô, cô đều không có chút phản ứng nào, chỉ nâng cằm nhìn về phía Kế Hứa.
Anh ngồi đó không nhúc nhích như một quả chuông, sau khi ăn xong phần của mình, đưa tay lấy chén của Gia Duẫn đến trước mắt mình.
Có một đôi tay lặng lẽ đưa qua, chạm một cái vào cánh tay Kế Hứa.
Kế Hứa và Gia Duẫn đồng loạt ngẩng đầu nhìn qua, là một cô gái gầy yếu, mắt không to da dẻ tái nhợt, vẻ mặt xinh đẹp, tết hai chùm tóc đuôi ngựa thấp, khéo léo kẹp sau tai.
Cô ta nhìn Kế Hứa, dùng thủ ngữ (**) trao đổi với Kế Hứa một cách thuần thục, Kế Hứa cũng dùng thủ ngữ trả lời.
Nói những lời chỉ có bọn họ có thể hiểu.
Khoa tay múa chân cái mẹ gì không biết nữa!
Gia Duẫn sợ nhất là bị người khác đối xử lạnh nhạt, suy nghĩ của cô linh hoạt lại thích náo nhiệt, trong đám bạn bè không bao giờ muốn lạc đàn, cô nhìn Kế Hứa và cô gái kia dùng thủ ngữ giao tiếp thân thiện quen thuộc, vẻ mặt dịu dàng, thỉnh thoảng sẽ cong khóe môi lên lộ ra một nụ cười vô cùng nhẹ.
Trong lòng Gia Duẫn ganh tị, lại một lần nữa nổi lên suy nghĩ xấu xa.
Cô bỗng đổi tay nâng gương mặt, một tay khác lặng lẽ giấu vào chỗ tối, đưa về bên hông Kế Hứa, đầu ngón tay cách chiếc áo thun, vẽ loạn vào khoảng không.
Chỉ còn cách vài centimet, cô cố tình cào vào eo một cách ác ý.
Kế Hứa cảm nhận được đôi tay nhỏ không yên của cô đang làm loạn bên hông của anh, nét mặt của anh hơi sững sờ, nghiêng đầu nhìn Gia Duẫn. Chỉ thấy đôi môi xinh đẹp khẽ mấp máy, nở một nụ cười tùy ý.
Trao đổi thủ ngữ bị gián đoạn, Kế Hứa nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô gái đối diện, đột nhiên nhếch môi, tiếp tục ra dấu.
Thế nhưng từng bắp thịt căng cứng đã bán đứng anh, Gia Duẫn thán phục, anh gầy như vậy, nhưng bụng dưới lại đặc biệt rắn chắc căng cứng.
Lửa giận trong lòng nổi lên hừng hực khiến người ta cuống lên. Bàn tay đó đã chậm rãi di chuyển tới phía sau, nhắm ngay giữa eo của anh mà véo mạnh.
Đột nhiên Kế Hứa thẳng lưng lên, sự bình tĩnh tự nhiên trước đó cùng với tôn nghiêm của anh, cứ như vậy bị lột ra từng mảnh bị cô gái đó giẫm đạp dưới chân.