⬅ Trước Tiếp ➡
Cơm tập thể với canh suông nhạt nhẽo, lúc dọn lên còn nóng hôi hổi tỏa ra hơi nóng, Gia Duẫn chỉ liếc nhìn một cái, lập tức cảm thấy mất khẩu vị.
Gia Kiến Thanh tự mình múc cho cô một chén cơm, để trước mặt cô, nhẹ nhàng dặn dò một câu bên tai cô: "Không được lãng phí."
Gia Duẫn kiềm chế kích động muốn trợn trắng mắt, khều từng hạt cơm vào miệng.
Trên bàn ăn, hiệu trưởng đã giới thiệu đại khái về tình hình của ngôi trường đặc biệt này, vốn dĩ ngôi trường này trước kia là một trường tiểu học công bình thường, sau một trận động đất ba năm trước khiến cho rất nhiều đứa trẻ không may gặp nạn, có một số còn sống thì lại rơi vào cảnh tàn tật. Tuy nhiên, hầu hết các em đều là trẻ tự kỷ, một số trẻ là do phản ứng sang chấn tâm lý do động đất gây ra, vì vậy cấp trên đã điều vài giáo viên đặc biệt và chuyên gia tâm lý đến chăm sóc và giáo dục cho chúng.
Sau đó, xung quanh có rất nhiều gia đình đưa con cái có vấn đề của nhà mình đến, lâu ngày, ở đây đã trở thành một trường học đặc biệt.
Gia Duẫn nghe xong, trong lòng loáng thoáng một chút xúc động. Suy nghĩ lại, ở đây lại là vùng động đất! Vậy thì xem ra Gia Kiến Thanh chắc hẳn sẽ không thật sự nhẫn tâm quăng cô ở đây một tháng, nếu không ông còn mặt mũi làm ba người ta sao?
Cứ như vậy, suy nghĩ từ đầu đến cuối, thấm thoát người ở bên cạnh đã ăn xong, đứng dậy rời đi. Lúc Gia Kiến Thanh gần đi, gõ gõ lên bàn của Gia Duẫn , trầm giọng nói một câu: "Ăn hết."
Từ nhỏ cô được đã được nuông chiều nuôi lớn, ai ai cũng xem cô như tim gan máu thịt mà thương yêu cưng chiều cô, chưa từng chịu đựng sự đối xử lạnh nhạt như thế này.
Chẳng mấy chốc, toàn bộ người ở nhà ăn đều đi hết, chỉ còn lại một mình cô ở lại bàn, cách đó không xa còn có vài học sinh miệt mài quét dọn.
Trong lòng ngày càng cảm thấy tủi thân bực bội, rũ mắt đếm hạt cơm trong chén, trong lòng suy nghĩ, cho dù cắt cổ họng của cô, cô cũng không thể nào nuốt trôi cơm nổi.
Bên tai vang lên âm thanh của chén đĩa đụng vào nhau khiến cô giật mình, Gia Duẫn bất mãn ngước mắt nhìn sang, một thiếu niên cao gầy da ngăm đen đứng ở đầu kia của bàn ăn, bưng chậu nhựa màu đỏ thẫm trong lòng, bỏ chén dĩa trên bàn vào trong.
Sắp dọn đến chỗ của Gia Duẫn, chỉ thấy anh lặng lẽ ngước mắt, lén nhìn qua. Chỉ liếc mắt một cái, bởi vì chạm phải đôi mắt sáng ngời như đang cười nhưng không cười của Gia Duẫn, lại mau chóng thu ánh mắt về, che giấu tâm tư nhỏ hoảng loạn không yên dưới hai hàng mi đen nhánh, khẽ run lên.
Gia Duẫn mỉm cười, nụ cười chạm vào đáy mắt.
Tràn ra một niềm vui thực sự, lay động sự cợt nhả rất rõ ràng.
"Này!" Gia Duẫn chợt lên tiếng, thích thú quan sát anh một lượt, vì nhìn thấy trên tai của anh đeo dụng cụ lạ lẫm, lại cảm thấy mới mẻ, vì thế mà gọi anh với giọng nói yêu kiều: "Tên nhóc điếc."
Khiếm thính
Người đó vẫn cứ cúi thấp đầu, không nói một lời.

⬅ Trước Tiếp ➡