⬅ Trước Tiếp ➡
Kế Hứa hơi nhếch môi, xem xét tình trạng vết thương trên chân cô một cách rất kiên nhẫn. Ban đầu mang giày không nhìn thấy rõ lắm, buông lỏng dây giày một chút, trên mỗi bàn chân lại đều có hai ba chỗ trầy da rướm máu.
Anh mở hộp giấy trong tay ra, xé từng miếng ra, cẩn thận dán băng keo cá nhân lên miệng vết thương.
Làn da trắng như tuyết, đẹp như ngọc làm nổi bật khung xương nhanh nhẹn, cô gái này mỗi một chỗ mà người khác nhìn thấy đều đẹp đến độ khiến đáy lòng họ run rẩy.
Khí nóng hừng hực tỏa từ mặt đất, chui từ lòng bàn chân lên đỉnh đầu. Giọt mồ hôi li ti nổi lên dày đặc, nhỏ xuống từ giữa rừng tóc đen nhánh, rơi trên mặt đất cằn cỗi khô cạn, ngấm vào nhiệt độ cao, trong nháy mắt đã mất hút trong cái nắng nóng khó chịu này.
Dán xong hai chân, Kế Hứa nhặt rác rơi lả tả dưới đất lên rồi đứng dậy rời đi.
"Này!" Gia Duẫn lại gọi anh lần nữa, lúc anh quay đầu lại, trên mặt anh đã có chút mất kiên nhẫn, nhìn chăm chăm cô.
Gia Duẫn thầm nghĩ, tên nhóc điếc này quen thù dai!
Cô chỉ nghiêng đầu liếc Kế Hứa một cái, biết rõ còn hỏi: "Nhà vệ sinh ở đâu?"
Sắc mặt Kế Hứa không đổi, giơ tay chỉ về phía hai gian nhà lá cách đó không xa.
Gia Duẫn chu miệng không hài lòng: "Ngoài chỗ đó, còn chỗ khác không.."
Kế Hứa lắc đầu.
Gia Duẫn đứng dậy, vừa mới đi về phía trước hai bước, lại quay đầu, hất cằm một cái, dặn dò anh: "Cậu qua đây, giữ cửa giúp tôi."
Kế Hứa lại không giữ không nổi sự bình tĩnh trên gương mặt nữa, lau mồ hôi trên trán một cái, chân vẫn không tiến thêm bước nào cứ đứng yên như vậy.
Sự nuông chiều của Gia Duẫn là mãi mãi cũng không nhìn thấu được sự khó chịu của người khác, hoặc là có thể nhìn thấu, nhưng giả vờ vẻ hẹp hòi để mua vui: "Cậu nhanh chút đi! Muốn tôi bị người ta nhìn thấy hết phải không?"
Kế Hứa đuổi theo, nhìn cô đi vào, thời gian canh giữ ở cửa còn chưa tới ba giây, đã thấy cô che miệng mũi xông ra ngoài, chạy đến đằng xa khom người nôn ọe.
Giống như lúc mới tới vậy, cô vẫn là một tiểu thư yêu kiều không ngửi được mùi kỳ lạ nào.
Cô vừa nôn vừa ho như muốn trút hết cả lục phủ ngũ tạng ra ngoài.
Vừa thấy Kế Hứa đi qua, liền chỉ vào anh mà mắng: "Cậu muốn hại chết tôi phải không? Trong đó lại có.." Gia Duẫn siết chặt lông mày, trong mắt hiện lên một ngấn nước, làm ầm ĩ cả buổi cũng không thể nói câu tiếp theo ra.
Kế Hứa có thể cũng biết được thứ cô nói đến là gì, nhà tranh của nông thôn nói chung đều là như vậy.
Anh nói không nên lời, cứ đứng như vậy, Gia Duẫn giận đến ngồi xổm trên đất, giơ khuỷu tay che trước mắt, khóc oa oa lên.
Bả vai khẽ run run thút thít, dáng vẻ kia quả thật là rất tội nghiệp: "Tôi sẽ chết ở đây.. Hu hu.. Tôi nhất định sẽ chết ở đây!"
Bộ dạng vừa đáng thương vừa buồn cười.
Cô khóc hồi lâu, cuối cùng ngẩng mặt lên, khuôn mặt nhỏ nhắn không phấn trang điểm sáng bóng mịn màng óng ánh, còn chút nước mắt tích trong khóe mắt, giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống khỏi hàng mi dài.

⬅ Trước Tiếp ➡