⬅ Trước Tiếp ➡
 13.3: Lý lịch đơn giản.
 
   Cô nghiêm túc suy tư một chút: “Hai ngày.”
   Tô Thừa cười khẽ, “Ừ, đi đi.”
   Xin nghỉ như vậy, tổ tiết mục khẳng định sẽ có lời muốn nói, Tô Thừa đồng ý quá mức sảng khoái, Mạnh Phất lâm vào trầm tư, cho nên công ty này của cô, Triệu Phồn, Tô Thừa, ký với cô rốt cuộc là vì cái gì?
   Cô đoán, nữ phóng viên bồi thường cho công ty không ít tiền đi?
  **
   Ngoài cửa, có hai chiếc xe.
   Một chiếc là xe bảo mẫu của Mạnh Phất, đúng vậy, nói ra bạn có thể không tin, tuyến mười tám Mạnh Phất này có cả xe bảo mẫu.
   Một chiếc khác, là một chiếc xe hơi màu đen, cách xe bảo mẫu khá xa.
   Bên trong xe, người đàn ông ngồi ghế lái phụ nhướng mày, lười biếng nhìn ngoài xe, “Người chủ nhân nhà các anh vẫn luôn chú ý gần đây, chính là cô ta sao?”
   Tài xế trên ghế điều khiển không bật đèn xe, chỉ cung kính đáp: “Đúng, cậu Vệ.”
   Bên trong xe còn phát nhạc.
   Nếu Mạnh Phất ở đây, nhất định nghe ra được, đây là bài hát cô hát khi giáo viên hướng dẫn kiểm tra.
   “Đang làm gì?” Cậu Vệ kinh ngạc.
   “Hình như là một diễn viên, Cô Mạnh cô ấy……” Tài xế đáp.
   Chân dài của cậu Vệ có chút không có chỗ đặt, anh ta thu hồi ánh mắt, nhướng mày: “Ồ.”
   Anh ta cắt ngang lời tài xế, loại thiên tài không ít người hâm mộ như anh ta, hiếm khi có người để mắt.
   Cậu vệ nhắm mắt dưỡng thần một lần nữa, chờ Tô Thừa trở về.
  **
   Cùng lúc đó, nhà họ Đồng.
   Bà Đồng cúp điện thoại, nhìn thấy Đồng Nhĩ Dục vừa trở về, như nghĩ tới chuyện gì.
   Đồng Nhĩ Dục buông áo khoác, “Mẹ, người có chuyện gì à?”
   “Thì chính là cô chủ kia của nhà họ Giang. Ngày mai nhà họ Giang có một bữa tiệc, có thể là về Mạnh Phất kia, con muốn đi gặp không?” Bà Đồng nghĩ nghĩ, quyết định dò hỏi ý kiến Đồng Nhĩ Dục.
   Mạnh Phất?
   Bỗng nhiên nghe thấy cái tên này, Đồng Nhĩ Dục lập tức không phản ứng kịp đây là ai.
   “Đây là cô gái ôm nhầm với Hâm Nhiên đi?” Ba Đồng buông chén trà, ngẩng đầu nhìn về phía bà Đồng, nói một câu.
   Đồng Nhĩ Dục nghe vậy rốt cuộc nhớ ra, không khỏi cười: “Lại nói tiếp, con còn chưa gặp qua Mạnh Phất.”
   Chủ yếu là nhà họ Giang cũng chưa bao giờ mang Mạnh Phất tham gia trường hợp chính thức.
   Bà Đồng nhàn nhạt mở miệng: “Không phải người đáng giá gặp.”
   Nghe vậy, Đồng Nhĩ Dục nhìn bà Đồng một cái, bà thoạt nhìn giống như không quá muốn nói thêm về Mạnh Phất.
   Đồng Nhĩ Dục cũng liền không hỏi nhiều, “Ngày mai con phải đi gặp người nhà họ Vệ, không có thời gian.”
   Ba Đồng vốn dĩ không tính toán nói chuyện nghe câu này, vẻ mặt nghiêm túc lên: “Chiêu đãi người nhà họ Vệ cho tốt.”
   Trên thực tế, mặc kệ là nhà họ Đồng hay là nhà họ Giang, đều không rõ ràng lắm rốt cuộc nhà họ Vệ là tồn tại như thế nào ở thủ đô, chỉ nghe nhà mẹ đẻ bà Đồng nhắc qua một chút, nhưng ba Đồng cũng rõ ràng, nhà họ Vệ này không phải phạm vi bọn họ có thể chạm vào.
   Đồng Nhĩ Dục có thể bám vào được nhà họ Vệ, là chuyện quan trọng.
   “Con biết rõ.” Đồng Nhĩ Dục cười cười.
   Anh cũng không phải rất tò mò về Mạnh Phất, trong vòng cũng hiếm khi nghe được tin tức về Mạnh Phất, anh ngược lại có nghe qua Mạnh Phất ở giới giải trí.
   Đừng nói là anh không chú ý Mạnh Phất, cho dù có chú ý, cũng sẽ không vì Mạnh Phất đẩy lui bữa tiệc với cậu Vệ.
⬅ Trước Tiếp ➡