"Cậu Cố!"
Cố Dĩ An vừa định xoay người nhặt quần áo rơi lả tả lên, thì lại nghe thấy một giọng đã lâu chưa nghe.
Anh ta ngẩng đầu, lại nhìn thấy Tả Dực đang ra sức đỡ một người đàn ông người nước ngoài dáng vẻ khôi ngô, nhìn gương mặt đỏ bừng của người đàn ông kia có vẻ đang say rượu.
Mà người đứng bên cạnh Tả Dực là Thịnh Dục Thần mặc cả cây đen, trong lòng ôm một người phụ nữ tóc vàng óng ánh, tóc dài xõa tung ra, nhìn không rõ mặt, hiển nhiên người phụ nữ nọ cũng đang say, giờ phút này tay còn đang không an phận xoăn nhẹ chơi đùa ngực của Thịnh Dục Thần.
Mua nội y?!
"Trùng hợp thật!" Thịnh Dục Thần mở miệng chào hỏi anh ta.
Mắt Cố Dĩ An híp híp, hừ lạnh một tiếng, khom người nhặt quần áo trên đất lên.
Tầm mắt Thịnh Dục Thần cũng di động đến dưới mặt đất theo anh ta, đó là một bộ quần áo thể thao màu xám và cả một bộ nội y viền tơ hồng nhạt.
Thịnh Dục Thần cau mày, khóe miệng gợi lên một nụ cười nghiền ngẫm.
Xem ra ảo tưởng về chàng nam thần hệ cấm dục trong cảm nhận của phái đẹp cũng sắp tan vỡ rồi.
Anh ta đã không chịu để ý mình, Thịnh Dục Thần cũng sẽ không tiếp tục tự làm mình mất mặt. Đẩy bàn tay làm loạn trước ngực mình ra, anh ôm eo người phụ nữ nọ vào khách sạn trước.
Tả Dực xấu hổ gật gật đầu với Cố Dĩ An, đỡ người đàn ông vạm vỡ ước chừng 100kg trên vai rồi vào khách sạn.
Thịnh Dục Thần đặt một phòng tổng thống ở quầy lễ tân, đi vào thang máy trước.
Khi Cố Dĩ An đi vào cũng đi thẳng đến quầy, gọi một người phục vụ khách sạn đi theo anh ta lên tầng trên.
Mộ Sơ Tình sớm đã tắm ngâm xong, lúc này còn đang mặc áo tắm ngồi trên giường xem tivi, khi tiếng gõ cửa vang lên cô còn giật bắn mình.
"Ai đấy?"
"Phục vụ khách sạn mang quần áo lên cho ngài ạ!"
"À ừ!"
Mộ Sơ Tình mở cửa phòng, phục vụ khách sạn đưa túi giấy tới tay Mộ Sơ Tình.
Cố Dĩ An thế mà lại đứng dựa vào tường, trên mặt là nụ cười dịu dàng như ngọc.
"Dĩ An?"
Mộ Sơ Tình khép cửa chừa lại một khe hở, ló đầu ra gọi thử một tiếng.
"Anh đây!"
Cố Dĩ An cười khẽ, lên tiếng.
"À! Chờ chút, em xong ngay đây!"
Mộ Sơ Tình mặt đỏ hồng, cô chỉ thử một chút mà thôi, không ngờ Cố Dĩ An đáp lại mình thật.
Đóng cửa lại, cô lập tức lấy quần ra, nhìn đến nội y bên trong, trên mặt nháy mắt đỏ như sắp nhỏ ra máu.
Đợi đến khi cô mặc quần áo tươm tất, đặt quần áo cũ của bản thân vào trong túi rồi đi ra, Mộ Sơ Tình có chút ngượng ngùng khi đối mặt với Cố Dĩ An.
Cố Dĩ An lại không có vẻ gì, nhìn Mộ Sơ Tình tuy chỉ mặc một thân quần áo vận động, nhưng lại càng tôn lên dáng người cao gầy tinh tế của cô, lớp trang điểm nhạt cũng đã được lau đi, hiển nhiên chính là dáng vẻ của học sinh còn chưa tốt nghiệp.
Anh vừa lòng gật gật đầu, "Không sai, rất vừa người!"
Mộ Sơ Tình xấu hổ cười khan hai tiếng, "Vâng, rất tốt!"
Làm sao cô có thể nói với anh ta, nội y anh mua nhỏ một cỡ chứ?
"Đi thôi!"
"Vâng!"
Thấy biểu cảm Cố Dĩ An không có gì khác thường, Mộ Sơ Tình cũng nghĩ thông, cô gật gật đầu, đi theo Cố Dĩ An đến hành lang chờ thang máy, Mộ Sơ Tình vội vàng bấm nút chờ thang máy.
Con số ở thang máy vốn đang đi xuống, nhờ Mộ Sơ Tình nhanh tay lẹ mắt bấm đúng lúc, thang máy vừa khéo dừng lại ở tầng của bọn họ.
Bởi vì Bởi vì cô nhanh tay, Mộ Sơ Tình ngửa đầu cười với Cố Dĩ An, dáng vẻ đắc ý đó hơi giống với thần thái vài năm về trước.
Thang máy từ từ mở ra, Mộ Sơ Tình quay đầu, vẻ tươi cười trên mặt bất thình lình cứng đờ ngay khi nhìn thấy người trong thang máy.
Vẻ mặt Cố Dĩ An cũng chẳng tốt đẹp gì, nhưng tay vẫn đặt sau lưng Mộ Sơ Tình, nửa ôm đẩy Mộ Sơ Tình vào thang máy.
Bầu không khí quái lạ
"Cậu Cố..."
Tả Dực đứng trong góc của thang máy, sau một hồi kinh ngạc thì chào hỏi Cố Dĩ An một tiếng, lại nhìn thoáng qua người phụ nữ ở bên cạnh Cố Dĩ An, anh ta há miệng thở dốc, cuối cùng bản thân lại giữ im lặng dịch người vào trong góc.
Không khí trong thang máy vô cùng quái lạ, cứ như đã chết lặng.
Mộ Sơ Tình đứng ở cửa thang máy, đẳng cấp trang trí thang máy của khách sạn khá tốt, cả khu vực bên trong thang máy sáng loáng, bên trong đều là mặt kính inox.
Cô hơi hơi ngước mắt, liền nhìn thấy người đàn ông cao hơn mình một cái đầu đứng phía sau cũng đang nhìn cô qua mặt kính.
Người đàn ông mặc cả cây đen của nhãn hiệu Armani, quần áo phẳng phiu, dáng người cao lớn mạnh mẽ lẳng lặng đứng nơi đó, thoạt trông cứ như một bức tượng cao quý.
Mà lúc này, đôi mắt sâu và đẹp nọ giờ hơi híp lại, vừa sắc bén hệt như diều hâu, vừa sâu thẳm và hung ác nham hiểm kỳ quặc dưới ánh đèn lộng lẫy trong thang máy.
Ánh mắt đó khóa cô chặt đến sít sao khiến cho Mộ Sơ Tình không được tự nhiên, cứ như toàn thân cô đang mọc đầy gai vậy.
Lưng bỗng bị siết lại, Mộ Sơ Tình bị Cố Dĩ An ôm vào ngực.
Cô kinh hoảng ngẩng đầu nhìn anh ta, Cố Dĩ An cũng cúi đầu khẽ cười với cô.
Ấn đường Thịnh Dục Thần giật giật, đôi mắt đen, sâu và đẹp sâu xa nhìn đôi nam nữ đứng trước mặt, hơi thở hung ác nham hiểm và rét lạnh trên người càng ngày càng dày.
Cửa thang máy ting một tiếng rồi mở ra, Cố Dĩ An tỏ vẻ như không có chuyện gì, ôm Mộ Sơ Tình đi ra ngoài trước.
Thịnh Dục Thần vẫn đứng trong thang máy như trước, đôi mắt đen ánh lên tia sáng lạnh lùng, gương mặt tuấn tú của anh cũng sa sầm lại, cơn tức bốc lên từ lồng ngực thật lâu sau vẫn không thể bình ổn.