⬅ Trước Tiếp ➡
Là thù hận khắc cốt ghi tâm!
Cô thử cử động môi, nhưng cả người cô tựa như đã hoàn toàn cứng đờ, đau đớn truyền tới từ trong lòng lan tràn ra khắp người của cô, trong họng có một trận chua xót, xương quai hàm tinh tế của cô động hai cái.
“Cô...”
Thường Sở cúi đầu nhìn đồng hồ trên cổ tay, sau đó liếc nhìn Mộ Sơ Tình một cái. Cô ta thấy khuôn mặt Mộ Sơ Tình đã trắng bệch không còn chút máu, hừ cười một tiếng, trong mắt lóe qua sự căm hận.
“Nếu lúc đầu cô thông minh hơn chút nữa, sớm ngày rời khỏi Thần, thì cũng không gặp phải tội lớn như vậy. Mà đến cuối cùng, tôi còn phải vì sự ngu xuẩn của cô, hại tôi mất đi thứ quan trọng nhất của người phụ nữ. Mộ Sơ Tình, xem đi, sự ngu xuẩn của cô rốt cuộc đã hại bao nhiêu người?”
Môi Mộ Sơ Tình run rẩy vài cái, cật lực kiềm chế đau đớn trong tim, cô há miệng.
“Thường Sở, thứ quan trọng của người phụ nữ không phải tử cung, mà là lương tâm! Cô không sợ gặp báo ứng sao?”
Thường Sở tiếp tục cười lạnh, nói: “Lương tâm? Nếu cô đã có lương tâm như vậy, vậy tại sao lúc đầu không nghe đề nghị của Thần, lương tâm rộng mở, đưa tử cung của cô cho tôi chứ?!”
“Bốp!”
Lời của Thường Sở vừa dứt, trên mặt đã bị ăn một cái tát nặng nề, cơ thể lảo đảo mấy cái, cuối cùng giày cao gót kia nghiêng đi, người này liền ngã ngồi xuống đất.
Tất cả mọi người trong nhà hàng đều nhao nhao nhìn về phía này, có người thậm chí đã đứng dậy, vươn cổ ra nhìn tới đây!
Tô Noãn đã đứng dậy, phẩy phẩy cái tay vừa dùng sức quá mạnh mà vừa đau vừa tê!
Ngay sau đó, cô ấy bước về phía người phụ nữ đang ngồi liệt dưới đất, giơ tay ra tóm lấy mái tóc xoăn sóng màu vàng kim của Thường Sở. Tô Noãn cứng rắn kéo cô ta từ dưới đất dậy, giơ tay lại cho thêm một cái tá.
“Bà đánh chết cái đồ đê tiện nhà mày!”
“Bốp, bốp, bốp” Lại là ba tiếng bạt tai vang lên, người trong nhà hàng đều bịt miệng, không dám tin mà nhìn cái cảnh dũng mãnh này.
Mặt Thường Sở đã bị đánh tới mức sưng lên, khóe miệng cũng đã rách ra, chảy ra máu đỏ tươi, mái tóc chỉnh sửa đẹp đẽ hiện giờ đã rối loạn không chịu được, vậy mà vẫn còn bị Tô Noãn tóm chặt trong tay.
Sự dũng mãnh của Tô Noãn không phải sự dũng mãnh đột phát, hồi cấp ba và đại học cô ấy đều là học sinh ưu tú tiết thể dục, động tác tích lũy nhiều năm, sự linh hoạt và sức mạnh cũng không phải chỉ là nói suông.
Vóc người Thường Sở vốn nhỏ bé, đâu thể chống lại được sức lực của Tô Noãn, cô ta chỉ có thể dùng sức vùng vẫy, mong tránh thoát được khỏi tay của Tô Noãn. Nhưng càng vùng vẫy càng đau, càng tránh càng bị tóm chặt, cuối cùng chỉ có thể kêu to “A a a”.
Giám đốc nhà hàng bước tới muốn giảng hòa, nhưng lại không thể chen vào được, chỉ đành trơ mắt nhìn hai người phụ nữ đánh nhau túi bụi.
Mộ Sơ Tình vẫn ngây người ngồi ở đó, không tham gia, cũng không ngăn cản, trên khuôn mặt trắng bệch treo lên nụ cười khổ vừa lạnh lùng, lại vừa vô tình.
“Dừng tay!” Một tiếng quát giận bỗng vang lên trong nhà hàng.
Mắt Mộ Sơ Tình lóe lên, nắm chặt cái tay vừa rồi bị quệt rách vẫn đang chảy máu lại.
Thịnh Dục Thần sải bước đi tới trước mặt họ, lạnh nhạt nhìn chằm chằm Tô Noãn đang nắm tóc Thường Sở, giọng nói lạnh thấu xương.
Tô Noãn tất nhiên không sợ chiêu này của Thịnh Dục Thần, như khiêu khích mà lại dùng sức kéo tóc của Thường Sở.
“A a! Thần! Thần! Hu hu hu...”
Cô muốn chết à?!
“A a! Thần! Thần! Hu hu hu...”
Thường Sở kêu lên, một tay tóm lấy cánh tay của Thịnh Dục Thần.
“Tô Noãn, cô muốn chết à?!”
Cả khuôn mặt Thịnh Dục Thần nham hiểm đáng sợ, tiếng nói lạnh băng khiến người ta không nhịn được mà run cầm cập.
Tô Noãn cũng bị cái lạnh tỏa ra từ trên người Thịnh Dục Thần làm cho kinh ngạc, lực trên tay thả lỏng, nhưng vẫn không buông tay.
Mộ Sơ Tình thở dài một cái, hơi ngẩng đầu nhìn Thịnh Dục Thần.
Ánh mắt hai người không hẹn mà gặp, đôi con người màu đen kia mang theo sự tức giận sâu sắc và cái lạnh không thể hình dung nhìn chằm chằm vào anh. Giống như đêm mưa ba năm trước kia, cũng là ánh mắt như vậy.
Mộ Sơ Tình cong khóe môi, từ từ thu lại tầm mắt, đỡ bàn hơi khó khăn mà đứng dậy.
“Noãn Noãn, thả cô ta ra đi!”
“Thả cái gì mà thả? Hôm nay tớ phải đánh chết cái đồ đê tiện này!” Tô Noãn thật sự không nuốt trôi được cục tức này, đang trong cơn giận nên giọng điệu nói với Mộ Sơ Tình cũng mang theo lửa giận.
Mộ Sơ Tình thở dài, bước tới cạnh Tô Noãn, giơ tay bẻ từng ngón tay đang nắm tóc Thường Sở của Tô Noãn ra.
Thường Sở vừa được thả ra liền lập tức nhào vào lòng Thịnh Dục Thần, ôm chặt lấy eo của Thịnh Dục Thần, khóc lóc oán trách, nói: “Thần, sao giờ anh mới tới?!”
Tay Tô Noãn bị Mộ Sơ Tình nắm chặt trong tay, nghe thấy Thường Sở nói, cô ấy giận tới mức cười. “Thì ra cô đã tính trước cái tên tra nam này sẽ tới đây rồi phải không? Đúng là thật có lỗi, trước khi anh ta đến suýt nữa đã đánh chết cô rồi!”
Tô Noãn nghiến răng nghiến lợi nói, lại mang theo vẻ cười trên nỗi đau của người khác.
Thường Sở chui ra khỏi lòng của Thịnh Dục Thần, một tay che miệng, khuôn mặt bị Tô Noãn đánh sưng đỏ, tuy đang khóc, nhưng cũng có thể nhìn ra vài phần động lòng người.
Cô ta khóc hu hu, âm thanh yếu tớt mang theo chút khàn khàn.
“Sơ Tình, lúc đầu là tôi có lỗi với cô. Tôi chỉ là muốn xin lỗi cô thật tốt thôi, không ngờ cô lại hận tôi như vậy, trong lòng tôi thật sự rất khó chịu. Tôi tin là cả đời này của tôi sẽ thấy lương tâm bất an. Chỉ cần cô tha thứ cho tôi, thì tôi đồng ý yêu cầu vừa rồi mà cô đưa ra... Hu hu...”
Mộ Sơ Tình cau chặt lông mày, nghiêng đầu lạnh lùng nhìn Thường Sở!
Xin lỗi?
Lương tâm bất an?
Đồng ý yêu cầu của cô?
Chẳng lẽ vừa rồi cô thiểu năng rồi à?
Thế mà lại không nhìn ra!
Quả nhiên, Thịnh Dục Thần cau mày nhìn Mộ Sơ Tình, mắt đen hơi híp lại, nguy hiểm đã dần lộ ra.
Giọng nói anh cực kỳ lạnh giá, lên tiếng: “Yêu cầu gì?”
“...”
Mộ Sơ Tình cùng nhìn anh, trong con mắt là sự lạnh giá không hề có cảm tình.
“Tôi...”
⬅ Trước Tiếp ➡