⬅ Trước Tiếp ➡
Hội nghị ngày hôm nay, Mộ Sơ Tình được thông báo rằng tối nay có một bữa tiệc cùng với bên chủ thầu.
Cô cau mày, liếc nhìn trưởng phòng Cao của bộ phận kế hoạch đầy nghi ngờ, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
Vậy là mấy người trong phòng điều chỉnh lại bản kế hoạch đấu thầu một lần cuối, sau đó giao cho Mộ Sơ Tình mơ hồ như sắp ngủ gật ngồi ở vị trí của người đứng đầu.
Trong mắt những nhân viên ở đây căn bản không có chút ấn tượng gì về Mộ Sơ Tình, cô trả ra cái giá cuối cùng, phất tay đứng dậy, là người đầu tiên bước ra khỏi phòng họp.
Trưởng phòng Cao hừ lạnh một cái, đứng lên làm người thứ hai bước ra khỏi phòng họp.
Tô Noãn nhanh chóng chạy đi đuổi theo Mộ Sơ Tình.
“Này, có chuyện gì xảy ra với cậu vậy? Đây là một dự án quan trọng, thái độ của cậu là sao?”
Dù Tô Noãn là người bạn thân nhất của Mộ Sơ Tình nhưng cuối cùng cũng không chịu được.
Mộ Sơ Tình đứng yên nhìn trưởng phòng Cao đi ngang qua cô nở một nụ cười mỉa mai, sau đó quay đầu lại nháy mặt với Tô Noãn.
“Độ tin cậu của tớ đối với cậu không tốt sao?”
“Nhưng mà…”
“Được rồi, tuyệt đối sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu!”
Mộ Sơ Tình nở một nụ cười với Tô Noãn, vỗ vỗ vai cô rồi quay người muốn rời đi.
Nhưng lại bị Tô Noãn cản lại: “Sơ Tình, bữa tiệc tối nay cậu nên cẩn thận một chút, điện thoại của tớ luôn mở 24/24, gặp vấn đề gì lập tức gọi điện báo cho tớ… Không được, cậu phải báo cho đàn anh Dĩ An biết việc này!”
Mộ Sơ Tình sắc mặt cứng đờ: “Tô Noãn, sau này chuyện của tớ cậu đừng báo cho đàn anh Dĩ An nữa, anh ấy đã giúp tớ quá nhiều rồi, tớ không muộn lại mang nợ anh ấy nữa…”
“Cậu nói gì vậy, hai người…”
Tô Noãn lúc đầu không hiểu rõ, sau đó hình như nhận ra cái gì đó, kiên định nhìn vào Mộ Sơ Tình.
“Vì sao chứ? Đàn anh Dĩ An là một người tốt tới như vậy!”
Mộ Sơ Tình cắn cắn môi: “Tớ biết, nhưng anh ấy đối với tớ giống như anh trai vậy, ngoài ra không có ý gì.”
Tô Noãn sắc mặt trầm xuống: “Có phải cậu vẫn chưa quên được Thịnh Dục Thần không?”
Mộ Sơ Tình trầm mặc một giây: “... Không, chỉ là tớ cảm thấy như vậy không công bằng đối với Dĩ An, tớ…”
“Cậu đừng biện lý do nữa, tớ hiểu rất rõ cậu, cậu suy nghĩ thế nào tớ đều hiểu. Không ai có thể ép buộc chuyện tình cảm của cậu, và tớ càng không nên xem vào chuyện của cậu. Nếu như cậu không thể đáp lại Dĩ An, vậy thì sớm cho anh ấy hết hy vọng, như vậy mới là công bằng với anh ấy.”
“Tô Noãn, thật xin lỗi…”
“Đừng xin lỗi tớ, cậu không có lỗi gì với tớ cả, nếu muốn nói thì nói với đàn anh đi!”
Tô Noãn ôm tập tài liệu nhanh chân rời đi, Mộ Sơ Tình dõi theo bóng lưng cô ấy khuất dần, trong lòng chất chứa đầy phiền muộn, không tìm được nơi nào để trút bỏ, cứ kìm nén khiến lồng ngực đau nhói.
Mộ Sơ Tình ở lại phòng làm việc cả buổi trưa, cơm cũng không chịu ăn.
Tối đến, câu lạc bộ Kim Hoa là câu lạc bộ xa hoa nhất của Phụ Thành, giữa đại sảnh có một chiếc đèn chùm sang trọng, từng vòng từng vòng hạt từ cao đến thấp rủ xuống, xinh đẹp lộng lẫy thu hút ánh nhìn của mọi người. Xung quanh đại sảnh to lớn là những bồn cây xanh, trên tường còn treo mấy bức tranh trừu tượng. Mộ Sơ Tình chỉ nhìn lướt qua một chút, trực tiếp đi đến quầy lễ tân hỏi vị trí phòng đã đặt riêng sau đó đến tháng máy lên tầng trên.
Chọn ngày hẹn đấu thầu đều là do bên A, nói trắng ra thì ngoài hai vị đến từ Uỷ ban xây dựng và Cục quản lý đất đai ra, còn lại đều đến từ Công ty xây dựng Long Đằng.
Mộ Sơ Tình mở cửa phòng đặt, hầu hết mọi người đã tới đông đủ, còn có giám đốc Vương - người mà cô đã từng được gặp trước đây.
“Ồ, Giám độ Mộ tới rồi, mời ngồi.”
Giám đốc Vương có lẽ đã quên hết những chuyện trước đây, thấy Sơ Tình bước vào liền tới chào hỏi rất thân thiện.
Mộ Sơ Tình khách sáo cười, bắt tay với giám đốc Vương và các vị lãnh đạo khác, vui vẻ ngồi cạnh giám đốc Vương.
Người đàn ông xinh đẹp
Giám đốc Vương nhìn Mộ Sơ Tình hai mắt sáng ngời.
Từ lần gặp gỡ trước, Mộ Sơ Tình đã gây ấn tượng lớn đối với ông ta.
Dáng người và khuôn mặt kia thì không cần bàn tới nữa, điểm thu hút nhất vẫn là khí chất lạnh lùng toát ra trên người Mộ Sơ Tình.
Nếu lừa cô lên giường, nhìn dáng vẻ mất kiểm soát của cô, chỉ cần nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi.
Tuy nhiên có loại suy nghĩ bẩn thỉu này, không chỉ có mình giám đốc Vương.
Cả một đám người trong căn phòng lớn này hầu như đều có suy nghĩ đó, thậm chỉ có mấy người ý tứ không rõ ràng liếc nhau một cái.
Mộ Sơ Tình rót rượu, đó là lẽ thường tình.
Cô hôm nay vẫn như thường lệ mặc một bộ đồ công sở, trên là vest cộc, dưới là một chiếc chân đầm dài trên đầu gối.
Tửu lượng của Mộ Sơ Tình cũng không tệ, sau một vòng đi chúc rượu, sắc mặt miễn cưỡng vẫn có thể tiếp tục.
Vậy nhưng không lâu sau, những người khác lại có ý muốn chúc rượu Mộ Sơ Tình thêm vài ly, Mộ Sơ Tình khẽ nhíu mày.
Nếu như là những loại rượu bình thường, cô vẫn có thể tiếp tục ứng phó.
Chỉ là trưa nay cô không ăn cơm, trực tiếp đem bụng rỗng đi uống rượu, đây lại là loại rượu mạnh rất dễ say, trong dạ dày của cô hiện tại từng cơn cồn cào khiến cô muốn nôn.
Đầu óc trở nên nặng nề, mặt mũi cũng bắt đầu ửng đỏ, trên trán xuất hiện một lớp mồ hôi mỏng.
Giám đốc Vương ở bên cạnh thấy thế, đưa tay đặt lên đùi Mộ Sơ Tình, một tay vỗ vỗ bờ vai của cô: “Giám đốc Mộ, kỳ thực trong lòng chúng ta ai cũng cũng rõ thực lực của Lê Thị ở Phụ Thành này, hạng mục lần này tập đoàn Thịnh Thế không tham gia, với thực lực kia, phần thắng lớn nhất vẫn là bên Lê Thị của cô. Có điều, phía Thương mại Thường Thị muốn cùng tập đoàn Thịnh Thế làm người một nhà, vị giám đốc Thịnh đó, chúng tôi cũng không dám đắc tội…”
Mộ Sơ Tình nhếch môi, một tay vuốt ve bàn tay đang đặt trên đùi cô của giám đốc Vương: “Giám đốc Vương, vậy là mấy người đã ngầm chọn Thường Thị?”
Giám đốc Vương mặt như bị thịt cười nói: “ Sao có thể chứ? Chúng tôi vẫn đang chờ kết quả trúng thầu. Có điều, “Hải Thị Thận Lâu” này không phải là một hạng mục nhỏ, trên thương trường mà nói, làm gì có cái gì gọi là “rõ ràng”, đúng không các vị lãnh đạo!”
Những người ngồi trên bàn thi nhau phụ hoạ, có thể hình dung, ngồi ở đây đều là người trong giới chính trị.
Mộ Sơ Tình cười lạnh một cái, lảo đảo dựa vào bàn rượu đứng lên: “Các vị, thật là ngại quá, tôi đi vệ sinh một chuyến, các vị cứ tiếp tục đi.”
“Để tôi gọi Tiểu Lưu đi cùng với cô!”
Giám đốc Vương kéo cô gái ngồi phía bên cạnh dậy, bộ dáng như thể sợ cô nửa đường sẽ chạy mất.
Mộ Sơ Tình không nói gì, đá văng ghế ra, bước chân có nhẹ bẫng, suỵt chút nữa thì ngã quỵ xuống đất.
⬅ Trước Tiếp ➡