⬅ Trước Tiếp ➡
Đôi mắt mang theo lửa giận của Thịnh Dục Thần bỗng nhiên cô rụt lại, nhìn chằm chằm vào cổ cô, môi mím chặt rõ ràng đang giận đến rùng mình, hai bên cắn răng nghiến lợi đầy căng thẳng, toàn thân, thậm chí cả không khí xung quanh cũng đầy lửa giận.
Mộ Sơ Tình nhìn theo tầm mắt của Thịnh Dục Thần, dường như chợt nghĩ ra gì đó, bỗng nhiên giơ tay che cổ lại.
Tiếp tất cả đàn ông trên thế giới
Mộ Sơ Tình nhìn theo tầm mắt của Thịnh Dục Thần, dường như chợt nghĩ ra gì đó, bỗng nhiên giơ tay che cổ lại.
Không ngờ cô lại quên mất, vừa rồi cô bị một tên đàn ông xa lạ đè trong khách sạn, bị chùi dầu lên, còn bị người ta cắn một cái.
Chẳng trách lúc mua đồ, rất nhiều người nhìn cô với ánh mắt kỳ quái.
Vì hành động này của Mộ Sơ Tình, cơn thịnh nộ chết tiệt của Thịnh Dục Thần cũng không vơi bớt.
Vậy mà cô lại cùng người đàn ông khác…
Ánh mắt Thịnh Dục Thần lóe sáng, trước giờ chưa từng nghĩ đến vấn đề này, nhưng khi tận mắt nhìn thấy vết tích người đàn ông khác để lại trên người cô kia, anh vẫn…
Vừa nghĩ đến dáng vẻ chỉ có thể để anh thấy của cô lại bị người đàn ông khác nhìn thấy, vừa nghĩ đến cô sẽ xảy ra quan hệ thân mật với người đàn ông khác, trái tim anh ta sắp bị chọc tức đến nổ tung rồi!
Anh không thể nhẫn nhịn, anh không được phép nhẫn nhịn!
“Ai làm thế? Cố Dĩ An?”
Cánh tay che cổ của Mộ Sơ Tình cứng đờ, mi tâm nhíu chặt lại, cô ngẩng đầu nhìn anh, trong đôi mắt xinh đẹp trong veo cũng có vài phần tức giận.
“Dĩ An là dạng người gì anh hẳn phải rõ hơn tôi chứ, đừng tùy tiện sỉ nhục anh ấy!”
Lông mày Thịnh Dục Thần cũng nhíu chặt, nếu không phải Cố Dĩ An, vậy thì là ai chứ?
“Đúng! Nói Cố Dĩ An làm thật sự là sỉ nhục anh ta, thương cho anh ta thích loại phụ nữ ‘thủy tính dương hoa’ như cô vậy, uống rượu, tiếp đàn ông, có việc gì cô chưa từng làm đâu?!”
Mộ Sơ Tình bị lời nói của Thịnh Dục Thần chọc tức suýt ngất, mặt cô trắng bệch, một tay vịn lấy xe đẩy bên cạnh, toàn thân run rẩy.
Một lúc sau, cô hơi hơi hồi phục lại tinh thần, tuy mặt vẫn trắng bệch, nhưng lại có chút lạnh băng, cô lạnh lùng nhìn Thịnh Dục Thần, đưa tay còn lại gỡ ngón tay Thịnh Dục Thần ra, sau đó nặng nề vứt sang một bên.
“Giám đốc Thịnh, anh yên tâm, cho dù tôi tiếp hết đàn ông trên toàn thế giới này, cũng sẽ không vấy bẩn con mắt anh đâu, càng không dính dáng đến một cọng lông của anh!”
Mộ Sơ Tình nói xong, cũng không thèm quay đầu lại mà đi thẳng về phía cửa thoát hiểm của siêu thị.
Để lại người đàn ông đứng đó một mình, vẻ mặt dữ tợn, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô khuất khỏi tầm mắt.
Mộ Sơ Tình chạy một mạch ra khỏi siêu thị, trên tay ngoài túi xách, mấy thứ cô chọn trong siêu thị cũng không mang ra.
Thành phố về đêm luôn âm trầm, không có ánh sao, cũng không có ánh trăng, chỉ có ánh đèn neon đủ màu sắc lóe sáng, hòa cùng tiếng ồn của thành phố.
Cơ thể cô như nhũn ra, cổ họng nghẹn lại, ngay cả đầu cũng hơi đau, cô nhắm mắt ngửa đầu định nuốt trọn nỗi chua xót đó, nhưng suýt nữa khiến nước mắt chảy ra.
Không có tiền đồ, thật không có tiền đồ!
Ba năm, ba năm rồi! Sức chống cự của cô với anh vẫn yếu ớt như vậy!
Mộ Sơ Tình từng bước đến bên cầu, tay vịn lan can, cô chậm rãi ngồi xuống bậc thang.
Ban ngày cô chỉ uống một hộp sữa tươi, buổi tối lại uống đống rượu kia, e là cuối cùng còn trào ra dịch mật với dịch vị dạ dày rồi.
Đáng nhẽ đi mua sắm vui vẻ, không ngờ cô lại gặp phải người không muốn gặp nhất.
Càng không muốn anh tiếp tục biết làm thế nào khiến cô khó chịu, làm thế nào khiến cô đau lòng khổ sở!
Cô không đấu lại anh!
Tim như thép, tình chỉ như giấy bạc!
Mộ Sơ Tình cuối cùng thở dài một hơi, nhìn ánh đèn tầng một siêu thị, cô đứng dậy đi đến.
Có điều cách hơn chục mét, cuối cùng cô vẫn không đến nơi.
Một cơn choáng váng ập tới, cô gắng sức giữ thăng bằng, nhưng sau khi lắc lư vài cái, lập tức ngã xuống đất…
Đói xỉu? Phục!
Một cơn choáng váng ập tới, cô gắng sức giữ thăng bằng, nhưng sau khi lắc lư vài cái, lập tức ngã xuống đất…
Người xung quanh xôn xao, rối rít vây lại…
Một bóng người cao lớn hốt hoảng lách qua đám người, cúi người bế cô gái ngất xỉu dưới đất lên...
Lúc Mộ Sơ Tình tỉnh lại, đập vào mắt là ánh sáng trắng lòa, mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi, cô nhíu mày, nhớ lại tình cảnh tối hôm qua, cô biết ngay đây là bệnh viện.
Quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trời mờ mịt, hình như đang mưa.
Đầu truyền đến một cơn đau nhói, cô khẽ rên lên.
Lại quay đầu, tay trái cắm ống tiêm, suy nghĩ một chút, không cử động nữa, ngoan ngoãn chờ truyền nước xong.
Lúc này, không có nơi nào đáng tin hơn bệnh viện!
Cô đương nhiên sẽ không ngang bướng bứt kim tiêm, liều mình xông ra ngoài, sau đó mang cơ thể nát bét này kiên cường đi làm.
Vì sao chứ?
Chẳng có lý do.
Cô thật sự không nghĩ ra sao lại có người bất chấp tính mạng mình để ra ngoài làm mấy chuyện vốn không đáng.
Đó là ngu!
Còn chuyện gì quan trọng hơn sống yên ổn chứ.
Cô quay đầu lẳng lặng nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ, từng hạt mưa tí tách luôn khiến người ta không nhịn được mà suy nghĩ bay xa, bay tới quá khứ thê lương nhất, liên tưởng tới tương lai tươi sáng của mình.
Mộ Sơ Tình cũng vậy, cô không thể tưởng tượng được sau này mình sẽ ra sao, nhưng kỷ niệm đã sớm lấp đầy suy nghĩ.
Kỷ niệm đều là gì chứ?
⬅ Trước Tiếp ➡