“Còn có bánh bao thịt!”
Khóe miệng Hứa Quân Dữ giật giật, nhìn Mộ Sơ Tình đang đắc ý, thầm tự cắn răng!
Người phụ nữ chết tiệt này, đúng thật là chút thiệt cũng không chịu.
Hứa Giai Tuệ ở bên cạnh nhìn hai người trẻ tuổi trước mặt mắt qua mày lại, mày nhướng lên rất cao, trong mắt cũng hơi mong đợi.
Bà ta đúng lúc lên tiếng. “Sơ Tình à, đây chính là người mà mẹ hay nhắc tới với con, con trai mẹ!”
Mộ Sơ Tình gật đầu với Hứa Quân Dữ, khéo léo cười.
“Chào anh!”
“Quân Dữ, đây chính là đứa con gái nuôi kia của mẹ! Thế nào hả, xinh chứ?!”
Hứa Quân Dữ chớp mắt, nặng nề gật đầu.
“Tất nhiên, không hổ là mẹ con, con mắt đúng là khác biệt!”
Hứa Giai Tuệ vừa nghe câu này của Hứa Quân Dữ, hòn đá lớn trong lòng “Bụp” một cái rơi xuống.
Có kịch!
Phải biết bình thường bà ta không ít lần phải thu xếp cho tên nhóc này, không phải vừa tới nơi đã không thấy người, thì là mượn cớ rời đi, nếu không sẽ bị người phụ nữ không biết ở đâu mọc ra ngồi lên đùi, hôn môi.
Bà ta sống hơn nửa đời rồi, chưa từng thấy một người đàn ông có thể trăng hoa như vậy, phụ nữ mọc ra mỗi lần đều không giống nhau!
Gương mặt già đã mất sạch rồi, cũng chỉ còn mặt dày mày dạn thôi.
Để đề phòng, lần này bà ta đặc biệt sắp xếp sân bãi ở trong nhà, bà ta không tin, mũi của những người phụ nữ kia thính đến mức có thể tìm tới nhà của bà ta.
Cũng may, lần này không có phụ nữ!
Hơn nữa, tên nhóc thối tha này hình như cuối cùng cũng có chút hứng thú rồi!
Không hổ là Sơ Tình!
Hứa Quân Dữ không ngại phiền phức gắp đồ ăn cho Mộ Sơ Tình, thi thoảng còn mời Mộ Sơ Tình cùng uống rượu, làm Hứa Giai Tuệ nhìn thấy chỉ muốn tìm cái khe để trốn đi, để giữ lại hết tất cả không khí trong này cho hai người này.
Mỗi lần Mộ Sơ Tình đều cười và ăn hết đồ mà Hứa Quân Dữ gắp vào trong đĩa của cô, cô thề cô tuyệt đối không khuất phục dưới sự lạm quyền của Hứa Quân Dữ.
Tất cả đều chỉ là vì nể mặt mẹ nuôi của cô.
Ai bảo người đàn ông đáng chết không chết kia lại chính là con trai cưng của mẹ nuôi chứ?
Một bữa cơm ăn được nửa chừng, di động của Mộ Sơ Tình bắt đầu vang lên.
Đầu tiên là điện thoại của Tô Noãn, Mộ Sơ Tình vừa nghe máy, tiếng nói tức giận kia của Tô Noãn đã vang lên:
“Mộ Sơ Tình, cậu chết ở đâu rồi! Đón sinh nhật mà một cọng lông cũng không thấy!”
“Xin lỗi Noãn Noãn, bây giờ tớ đang ở nhà mẹ nuôi...”
“Vậy thì thôi, đúng lúc tiết kiệm tiền cơm cho tớ! Sinh nhật vui vẻ!”
Mộ Sơ Tình nghe lời nói sòng phẳng của Tô Noãn liền lắc đầu cười, cúp điện thoại.
Vừa cúp điện thoại của Tô Noãn, điện thoại của Cố Dĩ An đã gọi tới. Mộ Sơ Tình nhìn chằm chằm điện thoại do dự một hồi, cuối cùng đứng dậy rời khỏi bàn ăn. Cô nói một tiếng với Hứa Giai Tuệ, ra ngoài phòng khách mới nghe điện thoại.
Giữa mày trơn bóng của Hứa Quân Dữ động đậy, mắt nhìn vào vị trí cửa phòng ăn, quay đầu thờ ở gắp đồ ăn.
“Ây ây, thằng nhóc thối!”
“Làm gì?!”
Hứa Quân Dữ bỏ một quả long nhãn vào trong miệng, ngước mắt lên nhìn người mẹ như nhọc nát lòng của mình.
“Thế nào hả?”
“Thế nào gì ạ?”
“Thằng nhóc thối!”
Vừa nghe thấy Hứa Quân Dữ cố tình giả ngu để lừa mình, Hứa Giai Tuệ gặp một miếng thịt ném lên mặt Hứa Quân Dữ.
“Này, rất nóng đó, mẹ muốn hủy dung con à?”
Hứa Quân Dữ nhấc cánh tay lên che mặt của mình, miếng thịt kia ném lên trán của anh ta.
“Hỏa Viêm!”
Hỏa Viêm ở bên cạnh lập tức tiến tới. “Cậu chủ!”
Hứa Quân Dữ giơ tay nhặt miếng thịt trên trán xuống, nhét thẳng vào trong miệng của Hỏa Viêm.
“Cần anh làm gì? Nếu đây mà là viên đạn thì tôi đã nộp mạng dưới súng của người ta rồi!”
Âm thầm đọ sức
Hỏa Viêm khóc than, nhai nuốt miếng thịt trong miệng, trong lòng lại yên lặng rơi nước mắt, rõ ràng không thể là viên đạn, đối phương là mẹ đẻ cậu đó!
“Vết thương trên mũi cậu chủ là thế nào?”
Hoa Viên vẫn còn đang tủi thân, Hứa Giai Tuệ bên kia đã mặt mày nghiêm túc nhìn anh ta, chất vấn.
Hỏa Viêm càng tủi thân hơn, cậu chủ lúc đó bảo muốn đi vệ sinh, nhưng ai ngờ vừa đi đã không còn trở về nữa.
Hôm nay gặp lại, trên mũi đã mọc ra một miếng băng OK, này bảo anh ta trả lời thế nào?
Hỏa Viêm không ho he, Hứa Quân Dữ vươn tay sờ băng cá nhân trên mũi, trong mắt hiện lên chút chế giễu.
“Bị một con hồ ly nhỏ cào...”
Hứa Giai Tuệ vừa nghe, sắc mặt liền tối đi, trừng mắt nhìn Hứa Quân Dữ, thấy Hứa Quân Dữ cũng không nhìn bà ta, liền phóng dao bằng mắt lên người Hỏa Viêm ở bên cạnh...
Lúc Mộ Sơ Tình nghe điện thoại xong trở về, đúng lúc nghe thấy câu kia của Hứa Quân Dữ: “Bị một con hồ ly nhỏ cào!”, trong lòng cô không khỏi rét lạnh.