Chương 31
20.1: Chồng là kẻ biến thái (1). Đáng tiếc, anh không hề hiểu cô chút nào. Cô là một cô gái rất quật cường, không phải là người mà cho cô một bữa trưa linh đình, hoặc là cho cô một ít vật chất, là cô sẽ cảm động đến mức rơi nước mắt với anh ta đâu. “Không phải, đây là nhà của anh”. Đến liếc mắt cô cũng không thèm liếc anh một cái, còn lạnh lùng trả lời. Cung Lăng Hạo đã bao giờ bị phụ nữ hờn dỗi đâu, từ trước đến nay cũng chưa từng an ủi phụ nữ, cũng chưa bao giờ khó chịu trong lòng mà cố ý đưa một người phụ nữ nào đó ra ngoài ăn cơm. Đối với anh mà nói, xem như anh đã tận tâm với cô đến cùng cực rồi. Anh nhanh chóng cời dây an toàn ra, xuống xe, tức giận mở cửa xe ở phía cô, cưỡng ép kéo cô từ trên xe xuống. “Anh buông ra, tôi đã nói với anh rồi, tôi muốn về nhà của tôi”. Tô Tiểu Tuyết vẫn quật cường đẩy anh ra, trong lúc vùng vẫy, cô đã vô tình cào trúng mu bàn tay anh. Một ngòi nổ nho nhỏ lập tức rút cạn tất cả sự kiên nhẫn của anh dành cho cô, dẫn đến cơn phẫn nộ bùng phát. “Cô đã là con dâu của nhà họ Cung rồi, bất kể cô có muốn chấp nhận hay không, thì đây cũng là sự thật. Từ hôm nay trở đi, nếu không được sự cho phép của tôi, cô không được trở về nhà họ Tô. Nếu không, cô không tưởng tượng nổi hậu quả đâu”. Cung Lăng Hạo lớn tiếng quát với cô. “Tại sao? Anh không yêu tôi, tôi cũng không yêu anh, hai chúng ta không có tình cảm, miễn cưỡng ở bên nhau như vậy chắc chắn sẽ không hạnh phúc. Vì sao anh không thể buông tha cho tôi?”. Cô cũng rất tức giận, từ trước đến nay cô chưa bao giờ gặp phải người đàn ông nào vô lý như anh: “Anh kết hôn với tôi, điều tra ba đời tổ tông nhà tôi, tôi và người như anh căn bản không thể nào ở bên nhau…”. Nhất thời tức giận, cô thốt lên mà không hề suy nghĩ. Cung Lăng Hạo nắm lấy đầu vai cô, ấn người cô vào trong xe, anh tức giận đến mức nhìn chằm chằm cô một cách hung tợn như con sói ác vồ mồi. Người như anh? Cô thế mà lại khinh thường anh? Phải biết rằng người như anh có biết bao nhiêu thiếu nữ xếp hàng, chen lấn muốn gả cho anh đấy. Tô Tiểu Tuyết hoảng sợ nhìn anh, đôi mắt đáng sợ này giống như một cây kim sắc nhọn đâm mạnh vào lòng cô vậy đó. “Tôi hỏi cô một lần nữa, có vào không?”. Anh rít ra từ kẽ răng. “Không muốn”. Tuy cô đã cực kỳ sợ hãi rồi, nhưng vẫn quật cường từ chối anh. “Được”. Cung Lăng Hạo đấm mạnh lên thân xe, lớn tiếng nói với Mạc Nham bên cạnh: “Trông chừng cô ta, không cho phép cô ta rời khỏi sân nhà họ Cung nửa bước, lúc nào suy nghĩ thông suốt, muốn vào nhà họ Cung thì vào, không thì cứ ở bên ngoài đi!”. “Vâng”. Mạc Nham chỉ đành nghe lời. Tô Tiểu Tuyết thở hổn hển, nhìn hình bóng của Cung Lăng Hạo dần biến mất trong màn đêm. Cô uất ức chảy nước mắt. “Mợ chỉ, cô nên vào đi, mấy đêm nay sương dày, thân thể của cô chắc chắn sẽ không chịu nổi”. Mạc Nham khuyên bảo xuất phát từ lòng tốt, biết Cung Lăng Hạo ưa mềm không ưa cứng, Tô Tiểu Tuyết làm như vậy không có ích lợi gì đâu. Tô Tiểu Tuyết lau nước mắt trên mặt, đi tới cái ghế bên cạnh ngồi xuống, im lặng không lên tiếng, cô chỉ có thể xin nhận lòng tốt của Mạc Nham. Tô Tiểu Tuyết ngẩng đầu nhìn bầu trời sao, có sao bầu bạn dù sao cũng tốt hơn là cái mặt lạnh như tiền kia, hơn nữa, nghe tiếng chim hót trong sân cũng còn tốt hơn là nghe những lời châm chọc mỉa mai của mẹ anh.