⬅ Trước Tiếp ➡
"Tôi phải đi quay phim rồi." Sủng Ái cảm thấy vẫn là đi khiến nữ chính khó chịu mới vui sướng.
Vừa đi ra khỏi nhà vệ sinh cô liền nhìn thấy nhân vật mục tiêu - Mộc Giai Nhân.
"Chị Thư Nhã." Mộc Giai Nhân rụt rè đi tới như cô dâu mới mới về nhà chồng.
Sủng Ái: "..." Xem ra có người muốn gây chuyện trước vô.
"Đã nói đừng gọi tôi là chị, có phải tai cô có vấn đề không? Hay là cô cố ý muốn chọc tôi tức giận?"
Nữ hoàng trang đầu : Ảnh đế, sủng nơi đầu tim ! (17) "Xin lỗi, chị Thư Nhã." Mộc Giai Nhân đã thay trang phục cung nữ màu hồng, trên mặt trang điểm theo kiểu tự nhiên, mang theo vẻ áy náy nói: "Em không phải cố ý muốn chọc chị tức giận, nhưng chị là tiền bối của em, em hẳn là nên gọi chị là chị thì mới tỏ ra kính trọng được.”
Không thể bắt bẻ gì trong câu nói này.
Nếu như Sủng Ái lại nặng lời với Mộc Giai Nhân thì chứng tỏ là cố ý nhằm vào cô ta.
"Ồ?" Chân mày Sủng Ái nhíu lại, nói: "Nếu đã như thế thì tôi tha thứ cho sự ngu xuẩn của cô."
Mộc Giai Nhân sửng sốt, cái gì gọi là tha thứ cho sự ngu xuẩn của cô ta?
Hôm nay Thư Nhã đánh cô ta ở phim trường khẳng định là vì tin xấu tối qua với đổng sự Mã. Cô ta cố ý chạy đến nhà vệ sinh chính là vì muốn kích thích Thư Nhã, tốt nhất là có thể khiến Thư Nhã tức giận, sau đó đại náo một trận để không thể quay được cảnh tiếp theo. Hơn nữa, trên mạng đang truyền clip Thư Nhã đánh cô ta, bây giờ tức giận rời đi vừa đúng với tin đồn Thư Nhã mắc bệnh ngôi sao.
Nếu Thư Nhã theo kịch bản mà bây giờ bốn phía cũng không người, Mộc Giai Nhân cũng lười phải giả vờ, dứt khoát lộ ra bộ mặt vốn có: "Thư Nhã, tối qua tin xấu của cô và đổng sự Mã là do Thẩm Yên Nhiên muốn hại tôi, không nghĩ tới lại khiến cô bị trúng kế.”
Sủng Ái cười ôn hòa: "Thế à?"
"Không sai, chuyện hôm nay cô đánh tôi, cứ bỏ qua đi."" Mộc Giai Nhân vừa đấm vừa xoa: "Chỉ cần sau này cô không cản đường của tôi, giữa chúng ta vẫn là có thể chung sống hòa bình..."
Sủng Ái: "..." Chung sống hòa bình?
Đây đại khái là chuyện cười dễ nghe nhất mà cô từng nghe.
Có giỏi cô ta đừng bôi đen bà đây trên mạng đi.
Hừ, thủy quân một đống thế kia thì ai tin?
"Hồng Cửu Cửu, cậu xác định đây là nhiệm vụ thuộc cấp “tân thủ thôn”?” Sủng Ái hỏi thầm trong đầu.
Đây là lần đầu cô làm phản diện nên muốn Hồng Cửu Cửu tìm cho mình một vị diện dễ công lượng. Chẳng hạn như nữ chủ ngốc ngọt ngào, hoặc là nữ chủ chỉ biết làm bạch liên hoa, qua ải mới dễ dàng.
Nhưng Mộc Giai Nhân ở trước mặt này không giống người ngu, người ta sợ quá cơ (~ ̄▽ ̄)~.
[Được rồi ký chủ, cô đây là kích động đấy.] Fuck, Hồng Cửu Cửu thầm khinh bỉ.
Mộc Giai Nhân thấy Sủng Ái không phản ứng, sắc mặt hơi trầm hỏi: "Thư Nhã, cô suy nghĩ xong chưa?"
Sủng Ái thu lại ý cười, nâng chiếc cằm tinh xảo lên, liếc nhìn Mộc Giai Nhân: "Dựa vào cô?"
Mộc Giai Nhân bị giọng khinh thường của cô khiến lửa giận trong lòng cháy phừng phừng, nếu không phải nghĩ tới con đường phát triển của mình thì cô ta chắc canh sẽ xông lên, tặng cho Thư Nhã hai cái tát.
Thư Nhã có cái gì mà kiêu ngạo, cho dù cô không dùng quy tắc ngầm cũng khẳng định bị kim chủ bao nuôi.
"Thư Nhã, cô không thể hot mãi, nếu như hợp tác với tôi, tôi có thể sáng tác kịch bản và ca khúc hợp với cô.”
Trong lòng Sủng Ái ồ một tiếng, Mộc Giai Nhân còn rất biết tính toán đấy chứ, cô suýt nữa cũng quên đoạn Mộc Giai Nhân sẽ sao chép một bài hát từ thế giới cũ cho Gland.
"Tôi đương nhiên sẽ vẫn luôn hot." Sủng Ái không tính lãng phí thêm thời gian với cô ta.
"Thư Nhã!" Mộc Giai Nhân thấy cô không đồng ý, đuôi lông mày rốt cục hiện lên tức giận, dùng ngón tay chỉ vào Sủng Ái, nói: "Cô đừng có cho mặt mà không cần!"
Sủng Ái quay đầu, nhìn ngón tay đang chỉ vào mặt mình, lộ ra nụ cười dịu dàng.
Lúc Mộc Giai Nhân còn chưa hiểu rõ thì thân thể đã nặng nề nằm trên đất, tiếp theo chính là đau đớn kéo tới.
"Cô cho tôi mặt?”
"Mặt cô bao lớn hả?”
"Muốn gây chuyện cũng không chọn hoàn cảnh tốt chút, cô thích mùi nhà vệ sinh tới thế à?”
"..."
Sủng Ái vừa đá vừa nói, liên tiếp đá vài cái vào nơi quần áo che kín của Mộc Giai Nhân mới dừng lại.
Nữ hoàng trang đầu : Ảnh đế, sủng nơi đầu tim ! (18) "Phù ~" Sủng Ái thở ra một hơi, dừng đá, nhìn Mộc Giai Nhân nhếch nhác dưới đất.
"Hồng Cửu Cửu, tôi đánh chết cô ta rồi à?"
Mộc Giai Nhân nằm dưới đất không lên tiếng, thân thể gầy yếu thoạt nhìn có chút đáng thương.
[Ký chủ, cô yên tâm, vai chính thông thường không dễ giết chết như vậy, cô không cần giả vờ lo lắng đâu.] Hồng Cửu Cửu khinh bỉ nói.
"Hì hì hì ~" Sủng Ái cười xấu xa, nói: "Chẳng phải tôi đang dùng cách đúng đắn bày tỏ sự quan tâm tới mầm non nho nhỏ của Thiên Đạo sao?”
Mỗi một vai chính đều là con cưng mà Thiên Đạo che chở, không giống cô, tên là Sủng Ái nhưng lại vận rủi quấn thân.
⬅ Trước Tiếp ➡