"Sao lại là anh?" Sủng Ái thu lại ý cười trên mặt, sao Quân Thụy lại biết địa chỉ nhà cô?
"Là tôi!" Quân Thụy bình thản nói, nhìn thấy rõ ràng cô gái trước không vui khi nhìn thấy mình.
Không biết có phải hay không do anh ảo giác, cô gái trước mặt tựa hồ hiện lên hơi thở người lạ chớ gần.
"Tiểu Nhã, là ai tới vậy?" Phòng khách truyền đến tiếng bà Quý.
Sủng Ái lập tức nói: "Chuyển phát nhanh ạ!" Nói xong, cô muốn đóng cửa lại.
Nhưng mà...
Người đàn ông nắm lấy cánh cửa, nghiêng người tới.
Sủng Ái cũng không tránh được lui về phía sau, anh thuận thế liền tiến vào trong.
"Tiểu Nhã, cậu ta là…?” Bà Quý đã thấy Quân Thụy.
Người đàn ông mặc bộ âu phục cao cấp, riêng nút áo ở cổ tay thôi cũng có giá trị mấy trăm vạn, cổ áo cài kín, để lộ hơi thở cấm dục. Nhưng mà nốt ruồi màu đen dưới khóe mắt lại tăng thêm mấy phần mi hoặc và yêu tà của nh.
Sủng Ái không biết nói như thế nào, người đàn ông đã cười tươi nói: "Chào bà, tôi là Quân Thụy.”
Ông Quý phản ứng lại đầu tiên, đứng lên đi ra, vui sướng nói: " Là cậu Quân à? Không ngờ hôm nay cậu lại đại giá quang lâm…”
Sủng Ái: "..." Hừ, cô sẽ không cảm ơn anh giải vây giúp cô.
“Đổng sự Quý!” Quân Thụy lễ phép hô một tiếng, ngay sau đó xoay người ra ngoài cửa ý bảo vệ sĩ đứng ngoài cửa mang lễ vật đã chuẩn bị vào.
"Đây là chút tâm ý của tôi, mong hai vị nhận lấy!"
Một cái bút, trông rất đắt.
Một cái vòng cổ, loại độc nhất vô nhị.
Một ít đồ bổ, loại đắt tới mức khiến người ta líu lưỡi.
Lễ vật Quân Thụy mang đến trong nháy mắt hạ gục lễ vật Sủng Ái mua về.
Ông Quý vui vẻ ra mặt, đáy mắt lại chợt lóe tia tăm tối, Quân Thụy bỗng nhiên xử sự như vậy là coi trọng con gái ông?
[Chậc chậc chậc, ký chủ, có tiền chính là tốt như vậy, không bằng cô công lược anh ta đi?]
"Cút!" Bọn chủ nghĩa tư bản độc ác!
"Cha mẹ, con và anh ta có chuyện muốn nói.” Sủng Ái lôi kéo cánh tay Quân Thụy, kéo anh rời khỏi phòng khách.
Trong vườn hoa.
"Anh đến đây làm gì?" Sủng Ái hơi chau mày.
Rất nhiều thời điểm cô đều cười, bởi vì khi tươi cười làm cho người ta mất cảnh giác, cũng có thể khiến người ta bình tĩnh, ngoại trừ lúc thực sự giận dữ thì cô rất ít khi nhíu mày.
Đôi môi mỏng của Quân Thụy khẽ cong, nói: “Tôi tới tới thăm ông bà Quý.”
Nụ cười của người đàn ông rất đẹp, nhưng đáy lóng của Sủng Ái chẳng nổi lên chút gợn sóng nào.
Người đàn ông này sẽ không làm chuyện vô nghĩa, nhìn biểu tình chân thành của anh khiến cô suýt nữa tin anh.
"Nếu vậy thì giờ anh có thể đi rồi!" Cô không lưu tình chút nào xua đuổi anh.
"Cô muốn chỉnh Mộc Giai Nhân!" Quân Thụy cong môi, có tia đen tối chợt lóe nơi đáy mắt.
Sủng Ái hơi nhướng mày, nói: " Có quan hệ gì tới anh sao?"
"Chúng ta có thể hợp tác!" Quân Thụy nhìn chằm chằm đôi môi hồng nhuận của cô, hôm đó anh đã nếm qua hương vị của cô, tuy rằng là say rượu, nhưng anh còn nhớ rất rõ.
"Không cần!" Sủng Ái cự tuyệt.
Trước giờ cô đều không tin bất luận kẻ nào, mấy chuyện hợp tác gì đó chẳng có tác dụng gì.
Cô dứt khoát, lưu loát cự tuyệt anh.
Quân Thụy híp mắt, bỗng nắm lấy cằm cô, cúi đầu, dán sát mặt cô.
Khoảng cách hai người ngắn lại trong nháy mắt.
Nguy hiểm!
Trong đầu Sủng lập tức hiện lên hai chữ này.
Nữ hoàng trang đầu : Ảnh đế sủng nơi đầu tim (30) Đang lúc Sủng Ái tính toán cho anh biết vì sao hoa lại đỏ…
Ánh mắt của người đàn ông cực kỳ lạnh lẽo và sắc bén, giống như khối băng nghìn lăm khiến người ta khác có cảm giác lạnh lẽo tận xương cốt, khóe môi hơi cong để lộ nụ cười yêu tà.
"Cô không phải là Thư Nhã!"
Ngón tay anh vô cùng lạnh, bóp chặt lấy chiếc cằm tinh xảo của cô, khoảng cách hai người rất gần, cơ hồ cảm nhận được hô hấp của đối phương.