⬅ Trước Tiếp ➡
19: Chúng ta đều biết Kỷ Tử Hành là một phế vật! “Khê Nhi, cậu có nghe được gì không? Hôm nay, Tử Hành đi thăm Ninh Hoan nhưng lại bị Ninh Hoan nhục nhã một trận rồi đuổi ra ngoài. Cậu nói xem, có phải gần đây tâm tình của Ninh Hoan không tốt nên mới tức giận không? Mình có nên tới nhà họ Phó xem em ấy không?” Giọng nói của Cố Thi rất mềm, rõ ràng cô ta đang quan tâm Cố Ninh Hoan nhưng nghe sao cũng cảm thấy như đang châm ngòi vậy.
Một giọng nói khác vang lên ngay sau đó, “Hiếm thật đấy. Dù sao thì trước giờ Cố Ninh Hoan vẫn cung phụng Kỷ Tử Hành như tổ tông mà, sao có thể làm vậy chứ?”
“Thật mà. Hơn nữa, bây giờ Ninh Hoan còn cắt thẻ mà em ấy cho Tử Hành nữa. Cậu nói xem, dù thế nào thì Tử Hành cũng là ân nhân cứu mạng của em ấy mà… Em ấy làm thế này thực sự quá đáng quá, nếu truyền ra ngoài thì có phải…” Cố Thi tiếp tục kích động cảm xúc của Cố Khê, vì từ trước đến giờ, Cố Ninh Hoan đều rất nghe lời người chị họ này của mình.
Cố Khê móc thỏi son ra tô lại. Cô ta cũng được coi là một người đẹp nhưng lại có một khuyết điểm chính là có làn da không trắng. Da của cô ta có màu vàng điển hình của người châu Á nên khiến khí chất của cô ta kém đi rất nhiều.
Cô ta ghen ghét Cố Ninh Hoan vì cô có làn da trắng nõn như tuyết, mỗi lần đi cùng cô, cô ta đều bị lu mờ.
“Khê Nhi, chúng ta đều biết Kỷ Tử Hành là một phế vật, nếu Ninh Hoan thực sự không còn thích anh ta nữa thì sẽ chẳng phải là tin tốt lành gì với chúng ta đâu.” Cố Thi thấy Cố Khê không nói gì thì nói thẳng luôn.
Sao Cố Khê không biết điều này chứ?
Vốn dĩ ông nội đã bất công Cố Ninh Hoan, mọi thứ tốt nhất trong nhà họ Cố đều thuộc về cô và anh trai của cô. Bây giờ cô còn gả cho Phó Tây Thâm, người mà nếu anh chỉ nhíu mày đã khiến không biết bao công ty trong quốc nội phải đóng cửa.
Trước đây, khi họ biết Cố Ninh Hoan gả cho Phó Tây Thâm thì bọn họ biết rõ, với tính cách tùy hứng của cô thì không sớm thì muộn, chính cô sẽ hủy hoại cuộc hôn nhân mà bao nhiêu người có cầu cũng không được.
Không ngờ bây giờ Cố Ninh Hoan lại thay đổi, cô chẳng những không hủy diệt cuộc hôn nhân này mà còn từ bỏ Kỷ Tử Hành nữa!
Cố Ninh Hoan đứng trong toilet, cả người run bần bật vì tức giận.
Cố Khê, người chị họ của cô luôn tỏ ra coi thường Cố Thi, vì rõ ràng Cố Thi chẳng có quan hệ máu mủ gì với nhà họ Cố nhưng lại hưởng thụ đãi ngộ của một cô chủ. Không ngờ hai người luôn tỏ ra không hợp nhau này lại có quan hệ như thế này.
Hai người này đã sớm biết Kỷ Tử Hành là một tên phế vật nhưng vẫn luôn khen anh ta ở trước mặt cô, khen anh ta là một người đàn ông đáng giá được quý trọng như thế nào.
Cố Ninh Hoan siết chặt nắm đấm, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay của cô. Oán hận thấm sâu trong xương cốt trào ra ngoài…
Cô ước gì có thể lập tức lao ra ngoài, xé rách mặt nạ giả dối của hai người này, nhưng cô biết, bây giờ chưa phải lúc.
Cố Khê lại nói, “Cố Ninh Hoan luôn rất ngu xuẩn, chỉ cần cô bảo Kỷ Tử Hành hẹn cô ta ra, lừa cho cô ta uống thuốc ngủ rồi chụp mấy tấm ảnh, sau đó giả vờ vô tình thả ra vào ngày tổ chức sinh nhật cho ông nội, đến lúc đó, Cố Ninh Hoan sẽ xong đời ngay.”
Giọng điệu của Cố Khê vô cùng thản nhiên, cứ như cô ta không phải đang thiết kế hãm hại Cố Ninh Hoan mà đang tán gẫu về thời tiết của ngày hôm nay vậy.
“Ý này hay đấy. Hơn nữa mình còn có một thứ có thể vặn đổ cô ta nữa. Chờ đến ngày tổ chức sinh nhật của ông nội, chúng ta có thể tung ra cùng một lúc.” Giọng nói của Cố Thi lạnh như băng, cô ta vừa nói vừa cười một cách đáng sợ.
⬅ Trước Tiếp ➡