⬅ Trước Tiếp ➡
26: Cố Ninh Hoan đi đâu ? Cố Ninh Hoan nhìn chằm chằm khuôn mặt càng thêm tuấn tú dưới ánh đèn của Phó Tây Thâm, trong lúc nhất thời cô không muốn rời mắt đi chỗ khác.
Mọi người đều thích nhìn cái đẹp, huống hồ vẻ đẹp của Phó Tây Thâm đâu phải là vẻ đẹp bình thường gì.
Khi Phó Tây Thâm bôi thuốc cho Cố Ninh Hoan xong liền đứng dậy đi rửa tay, đến khi anh trở về đã không thấy Cố Ninh Hoan đâu.
Nhìn sô pha trống rỗng, anh khẽ cau mày, anh đang định hỏi người hầu là cô đi đâu thì lại nghe thấy tiếng bát đĩa va chạm trong nhà bếp.
Anh bước tới nhà bếp…
Lúc này, Cố Ninh Hoan đang ngồi trên một chiếc ghế cao, cố gắng cắt khoai tây.
“Cô làm gì ở đây vậy?” Phó Tây Thâm nhàn nhạt nói.
Nghe được tiếng anh, Cố Ninh Hoan đặt dao xuống, cười ngọt ngào, “Tối nay anh không ăn cơm, em định làm bữa khuya cho anh, em sợ anh bị đói.”
Phó Tây Thâm chuyển mắt nhìn mấy lát rau chẳng ra hình ra dáng gì trên thớt, nhíu chặt mày lại.
Cố Ninh Hoan nhận ra anh đang nhìn cái gì thì có chút ngượng ngùng dùng người mình chặn tầm mắt của anh lại, khẽ nói: “Em cắt không đẹp lắm, nhưng em đảm bảo đồ em nấu chắc chắn ăn được.”
Dù là trước khi sống lại hay sau khi sống lại thì cô đều không có mấy cơ hội để luyện tập trù nghệ, nhưng cô vừa tra trên mạng, nên cô tin tưởng nếu cô làm chắc sẽ không kém trên mạng là bao.
Phó Tây Thâm nhìn cô một cái, vừa bước tới trước vừa cởi nút cài nơi cổ tay, anh xắn tay áo lên tới khuỷu tay rồi cầm lấy con dao cô vừa đặt xuống, bắt đầu cắt khoai tây.
Cố Ninh Hoan ngồi cạnh đó nhìn anh chằm chằm, chỉ cảm thấy củ khoai tây hư đốn vừa rồi không chịu nghe lời cô nay đã ngoan ngoãn trong nháy mắt, cứ nhìn những lát cắt xinh đẹp mà Phó Tây Thâm đang tạo ra thì biết.
Thậm chí độ lớn nhỏ còn gần như giống hệt nhau, cứ như có người dùng thước đo kích cỡ sẵn vậy.
Động tác của Phó Tây Thâm rất nhanh, chẳng mấy chốc hai bát mì đã ra lò. Cố Ninh Hoan vươn tay muốn giúp anh bê hai bát mì ra, nhưng ngón tay còn chưa chạm tới bát đã bị Phó Tây Thâm bế bổng lên.
Anh bế cô đặt lên một chiếc ghế dựa trên bàn ăn.
Cố Ninh Hoan ngoan ngoãn ngồi, chờ Phó Tây Thâm bê hai bát mì tới.
Anh đặt một bát trước mặt cô.
Cố Ninh Hoan cầm đũa, cuốn sợi mì rồi thổi phù phù một lát mới bỏ vào miệng, mùi vị hoàn mỹ khiến cô không nhịn được híp mắt lại.
Phó Tây Thâm nhìn cô ăn như một con mèo thì khóe môi không nhịn được cong lên.
“Sao anh lại biết nấu nướng? Đã thế lại còn nấu ngon như vậy nữa chứ.” Cố Ninh Hoan không nhịn được mở miệng hỏi, Phó Tây Thâm đúng là nghịch thiên mà.
Phó Tây Thâm ăn thử một miếng rồi thản nhiên trả lời, “Làm nhiều thì tự nhiên biết thôi.”
Cố Ninh Hoan gật gật đầu.
Từ nhỏ, chắc chắn Phó Tây Thâm cũng giống như cô mà được mọi người vây quanh như sao vây quanh mặt trăng vậy, cơ hội duy nhất có thể để anh nấu cơm chắc là mấy năm anh xuất ngoại đi du học.
Nghe nói, trước đây để rèn luyện anh, nhà họ Phó không chỉ không cho anh được ở tại bất kỳ một bất động sản nào nằm trong danh nghĩa của nhà họ Phó mà còn cho anh rất ít tiền sinh hoạt. Những chuyện này đều là do anh trai nói cho cô khi hai người đính hôn.
Lúc ấy, cô chẳng thèm để ý mấy tin tức có liên quan tới anh, bây giờ nghĩ lại mới thấy có chút rầu rĩ.
Mấy năm đó anh chắc chắn không dễ dàng chút nào.
⬅ Trước Tiếp ➡