34: Cố Khê cảm thấy trong lòng đau xót “Ninh Hoan, chị mua nhiều đồ như vậy mà em lại không mua, trong lòng chị cảm thấy rất băn khoăn, hay là em mua đôi hoa tai này đi, em đeo nó nhất định rất đẹp.” Cố Khê tùy tay cầm lấy một đôi hoa tai, cười tủm tỉm đưa cho Cố Ninh Hoan.
Cố Ninh Hoan nhìn đôi hoa tai thiết kế theo phong cách Punk kia, đáy mắt đầy châm chọc, cô vốn đã rất xinh đẹp nên không cần dùng bất cứ thứ trang sức hay trang điểm gì cũng rất đẹp, nhưng Cố Thi lại cứ thích để cô mua những bộ quần áo quê mùa, làm cho thiếu nữ hai mươi tuổi như cô phải mặc mấy bộ của phụ nữ 40 tuổi, lại phối hợp với đống trang sức lố lăng, như vậy không đơn giản là vấn đề khó coi mà còn làm mất hết khí chất của cô.
Cố Ninh Hoan cầm lấy hoa tai trong tay Cố Khê, môi đỏ cong lên: “Nhưng em cảm thấy đôi hoa tai này không xứng với em!”
Cố Khê bị Cố Ninh Hoan từ chối rõ ràng như vậy làm cho sắc mặt của cô ta trở nên âm trầm.
“Em nói vậy là có ý gì, em hoài nghi ánh mắt của chị sao? Chị nói này Ninh Hoan, em nhìn cái cách ăn mặc canh suông không thịt hôm nay của em mà xem, có chút khí chất cao quý của mợ chủ nhà họ Phó hay không? Chờ lát nữa chị với em mua mấy cái vòng cổ vàng lớn bằng ngón tay, em đeo lên mới thể hiện được em có tiền!” Cố Khê ghen ghét nhìn dáng vẻ xinh đẹp hôm nay của Cố Ninh Hoan, không nhịn được mà chỉ trích, cô ta vô cùng ngứa mắt cô.
Cố Ninh Hoan nhìn mình trong gương, hôm nay cô mặc một cái váy liền ca-rô hở vai, dưới chân đi giày cao gót tối màu, tóc thật dài rũ đằng sau, khiến cho cô vừa thanh thuần lại có chút quyến rũ, đẹp đến nỗi khiến người ta liên tục ngó nhìn.
Rõ ràng mọi người nhìn thấy cô đều dừng tầm mắt lại đánh giá, nhưng ở trong mắt Cố Khê lại thành nghèo khổ.
“Nếu vậy hay là em tặng chị một cái vòng cổ vàng lớn bằng ngón tay, như vậy mới làm cho chị trở nên nổi bật trong tiệc sinh nhật của ông nội?” Cố Ninh Hoan hơi nhướng mày đề nghị.
Cố Khê nghe vậy vội vàng xua tay: “Không cần, không cần, chị dị ứng với vàng.”
“Thế sao lần trước em còn thấy chị đeo một đôi hoa tay bằng vàng mà? Hay là… Cố Khê, chị không muốn em tặng đồ cho chị sao? Nếu vậy lần sau em sẽ không tặng đồ cho chị nữa.” Cố Ninh Hoan cười khẽ mở miệng, trong giọng nói mang theo uy hiếp.
Cố Khê nghe Cố Ninh Hoan nói vậy thì càng sốt ruột, Cố Ninh Hoan có rất nhiều thứ tốt, tính tình cũng rất hào phóng, nếu như sau này không tặng đồ cho cô ta nữa thì cô ta sẽ mất rất nhiều đồ tốt.
“Đừng đừng đừng, sao chị lại không muốn em tặng đồ chứ, chị chỉ sợ em tiêu nhiều quá thôi! Nếu em cứ muốn tặng thì chị sẽ nhận.” Cố Khê cười nói, dù sao cô ta sẽ không đeo cái vòng cổ to như thế là được.
Bảo Cố Ninh Hoan đeo vòng cổ vàng là vì cô ta muốn làm cô xấu mặt, nếu để chính cô ta đeo thì đúng là đồ ngu. Chờ Cố Ninh Hoan tặng cho cô ta xong thì cô ta sẽ bán đi, dù sao Cố Ninh Hoan ngu như vậy sẽ không để ý một cái vòng cổ đâu.
“Vậy đi thôi, dưới lầu có tiệm vàng, mua xong rồi chúng ta đi làm đẹp!” Cố Ninh Hoan kéo Cố Khê đến tiệm vàng.
Đến nơi thì Cố Ninh Hoan trực tiếp tới trước quầy, cười tủm tỉm mở miệng: “Chào cô, làm phiền cô lấy cho tôi cái vòng cổ bằng vàng to nhất trong tiệm này, tôi muốn mua.”
“Được, thưa cô, xin hỏi cô mua tặng cho bạn trai sao?” Cô lễ tân lấy vòng cổ ra, nhìn đúng là to thật, ánh mắt Cố Ninh Hoan dừng trên cái vòng cổ, chỉ cảm thấy ánh vàng lấp lánh.
“Không, không phải tôi mua, là Cố Khê mua.” Cố Ninh Hoan đẩy vòng cổ đến trước mặt Cố Khê: “Cố Khê, chị muốn mua cái vòng cổ này phải không?”
“Cái gì? Sao lại thành chị muốn mua, không phải em nói muốn tặng chị sao, Ninh Hoan?” Cố Khê trợn to mắt nhìn Cố Ninh Hoan.
Cố Ninh Hoan hơi cong môi: “Vốn là em muốn tặng cho chị nhưng thấy chị ngại không muốn lấy đồ của em, nếu vậy thì em cũng không thể ép chị được, hơn nữa cũng chỉ là mấy vạn tệ cỏn con mà thôi, không phải là chị không có chút tiền này đấy chứ?”
“Đúng vậy thưa cô, nhìn mỗi món đồ trên người cô đều có giá trị xa xỉ thì sao lại không mua nổi cái vòng này được, nếu như cô thật sự muốn mua, chúng tôi có thể giảm giá cho cô.” Cô lễ tân giới thiệu ân cần, ánh mắt nhìn Cố Khê như đang nhìn thần tài.
Cố Khê cắn môi, đồ trên người cô ta đều do Cố Ninh Hoan tặng, nếu là cô ta thì sao mua nổi mấy thứ đắt tiền như vậy. Nếu bây giờ nói không mua nổi thì sẽ mất mặt, còn là mất mặt trước mặt Cố Ninh Hoan. Nhưng cho dù mất mặt cũng tốt hơn mất tiền, nếu để cô ta trả, xong việc bán lại cũng bị thiệt một vố.
Cố Khê cắn răng, vừa định mở miệng nói không mua thì nhìn thấy người cùng mình thực tập đi đến, Cố Khê nhìn thấy đồng nghiệp thì vội vã xoay đầu lại.
Bình thường ở trước mặt đồng nghiệp cô ta đều làm bộ vừa giàu vừa sang, nếu bây giờ bị biết chuyện không mua nổi cái vòng cổ mấy vạn thì sẽ mất hết mặt mũi ở công ty!
“Tôi mua, giảm giá xong còn bao nhiêu tiền?” Cố Khê nghiến răng nghiến lợi hỏi, trong lòng thì đầy ảo não.
Đều là tại con ngu Cố Ninh Hoan kia, nếu không tại cô thì cô ta sẽ không cần ra nông nỗi này.
“Thưa cô, giảm giá xong còn bốn vạn bảy, xin hỏi cô quẹt thẻ ạ?” Cô lễ tân vô cùng dịu dàng hỏi.
Cái con số bốn vạn bảy này làm cho Cố Khê cảm thấy trong lòng đau xót, cô ta không ngừng an ủi bản thân, không sao, chờ ra khỏi đây thì ngày mai cô ta sẽ chạy tới trả hàng.
Cô ta run tay lấy thẻ tín dụng của mẹ mình ra, số dư thẻ tín dụng của cô ta căn bản không mua nổi cái vòng cổ này.
“Thưa cô, cám ơn cô đã mua hàng, đây là vòng cổ của cô.” Cô lễ tân nhanh nhẹn quẹt thẻ sau đó đặt vòng cổ lên tay Cố Khê.
Vừa rồi lúc Cố Khê trả tiền, Cố Ninh Hoan đã cầm di động tới một bên gọi điện thoại, chờ Cố Khê trả tiền xong mới trở lại.
“Em chạy đi đâu vậy, đừng có đi lung tung nữa được không? Em tưởng chị có nhiều thời gian để chơi với em lắm chắc?” Giọng điệu Cố Khê rất không tốt, tuy rằng có thể bán lại vòng cổ nhưng cô ta vẫn tiếc khoản tiền chênh lệch bị mất.
Cố Ninh Hoan không để ý tới thái độ của Cố Khê, giọng nói rất dịu dàng: “Em vừa mới gọi điện cho ông nội, nói chị mua một cái vòng cổ vàng rất đẹp để chuẩn bị đeo trong sinh nhật của ông. Ông nội nghe xong thì rất tò mò, nói muốn nhìn xem chị đeo cái vòng cổ kia ở trong bữa tiệc sẽ đẹp thế nào.”