⬅ Trước Tiếp ➡
Mạnh Nhạc Nhạc ngẩn người, trong đầu đột nhiên chợt lóe lên nửa câu còn lại, bỗng như vừa bị ai và cho một bạt tai, chật vật không thôi, cô vội thu tay lại muốn ngồi dậy.
Nhưng không khéo chính là, xe buýt lại phanh gấp.
Mạnh Nhạc Nhạc một lần nữa bị đập trở về trong lòng Tiêu Diệp, vì để ổn định thân thể, tay cô còn đang ấn vào bộ phận nào đó không thể miêu tả.
"Hm..." Tiêu Diệp không nhịn được hơi kêu ra tiếng, nơi bị ấn vào kia đang nhanh chóng phồng lên.
Mạnh Nhạc Nhạc không hiểu sao bỗng cảm thấy rất thành tựu, cô không nhịn được nghĩ, không phải anh mỉa mai tôi lắm sao? Không phải anh định nói tôi thiếu đàn ông lắm sao? Nhìn anh thì cao cao tại thượng lắm, nhưng không phải
giờ cũng bị dục vọng ảnh hưởng đấy sao? Loại cảm giác như có thể khống chế dục vọng của Tiêu Diệp bỗng chốc làm Mạnh Nhạc Nhạc sa đọa, cô chợt đổi từ ấn thành xoa nắn lên.
Tiêu Diệp siết chặt tay, đỡ lấy bả vai Mạnh Nhạc Nhạc muốn đẩy cô ra.
Mạnh Nhạc Nhạc cũng nhìn ra động tác của Tiêu Diệp, cô ngược lại nương theo động tác của Tiêu Diệp mà đứng dậy, vừa hạ tay ghế chắn giữa 2 người xuống, vừa nhân cơ hội ngồi xuống đùi Tiêu Diệp.
Mặt mũi chó má gì, cô không thèm nữa, hiện tại cô chỉ muốn nhìn người đàn ông này sa đọa cùng mình.
Mạnh Nhạc Nhạc nhằm vào đôi môi Tiêu Diệp, hung hăng đè trên mặt anh cắn xé, tựa như đang trả thù lại sự lãnh đạm cùng khinh thường vừa nãy của anh, hai tay càng làm cần tìm xuống dưới háng Tiêu Diệp, kéo khóa quần iean, móc từ trong quần lót màu trắng ra món đồ khổng lồ kia. Thứ kia còn chưa hoàn toàn cương cứng mà đã cứng rắn to hơn kích cỡ người thường, lúc này nó nóng hừng hực, gân xanh chạy dọc thân giật giật, tựa như đang kiềm chế, cũng tựa như đang kêu gào muốn được giải thoát.
Tiêu Diệp rất khó chịu, anh muốn đẩy người trước mắt ra, trong lòng không ngừng tự nhắc nhở bản thân Đây không phải là một người đàn bà đơn thuần.
Buổi sáng khi mấy người đi ra, Tiêu Diệp đã phát hiện được cảm giác dị thường của mọi người, đặc biệt là Lục Cảnh bài xích, áy náy, chột dạ, đặc biệt là luống cuống tay chân khi đối mặt với Mạnh Nhạc Nhạc.
Anh bỗng chưa từng thấy hận khả năng trinh sát của chính mình đến thế, vì nó đã làm anh dễ dàng đoán ra được tình huống đêm qua – vì dược tính phát tác mà Lục Cảnh đã xảy ra quan hệ với Mạnh Nhạc Nhạc, có thể do nhận lầm, nhưng Mạnh Nhạc Nhạc có tự nguyện hay không thì còn chưa biết.
na
Bong choc, trong lòng Tiêu Diệp thay cực kỳ khó chịu, như vừa bị người đam một dao đau đớn.
Anh vẫn bình tĩnh ăn cơm, xếp hàng, chờ đợi, bình tĩnh tự nói với bản thân, có lẽ mình đã suy luận sai rồi, có lẽ mọi việc không đến mức nghiêm trọng như vậy.
Chờ Vương Duyệt đi mua đồ ăn trở về, anh bắt đầu nói bóng nói gió dò hỏi, chỉ mới giở chút công phu nói mấy câu, đã lại nhận được đáp án như đẩy bản thân thêm vào vực thẳm.
Vương Duyệt nói trước khi ngủ Mạnh Nhạc Nhạc hơi cảm nên sợ gió, không muốn ngủ ở vị trí bên ngoài nên đổi lều trại với cô ta.
Tiêu Diệp đã không thể lừa gạt bản thân được nữa, tình huống so với trong tưởng tượng của anh còn nghiêm trọng hơn.
Thậm chí đến cả Tiêu Diệp bình thường chẳng mấy khi gặp phải những mưu hèn kế bẩn, giờ lại không nhịn được mà hoài nghi, có khi rượu được đưa cho bọn họ tối qua cũng không phải chuyện ngoài ý muốn, phải biết rằng để hối lộ rồi giật dây một nhân viên phục vụ tiếp rượu trên núi là một việc đơn giản cỡ nào Gần như anh đã có thể xác định, Mạnh Nhạc Nhạc là tự nguyện, thậm chí còn có thể là chủ động thiết kế nên cái bẫy này.
Anh đã nhìn người sai mất rồi, đây là một ả đàn bà giỏi bày mưu tính kế, không từ thủ đoạn.
Tiêu Diệp không muốn nhìn cô nữa, muốn mạnh mẽ đẩy người con gái lúc này đang ngồi trên đùi mình, vỗ về chơi đùa bộ phận trọng yếu của mình ra, nhưng đến khi nhìn thấy hành vi lớn mật này cùng thân thể run rẩy và ánh mắt khẩn cầu kia của cô rất không thích hợp, anh lại sinh ra sự không đành lòng.
Sao cô có thể công khai gạ gẫm anh như thế sau khi đã trăm phương ngàn kế giăng bẫy Lục Cảnh?
Tiêu Diệp có thể cảm nhận được xúc cảm sôi trào thẳm sâu trong nội tâm, đã biết có phát sinh quan hệ cùng thằng đàn ông khác, nhưng tại sao anh vẫn không thể áp được nỗi lòng này xuống? Là nỗi không cam lòng cùng đố kị.
12 Trong góc xe buýt vắng vẻ, bị côn thịt to hết hồn chơi nhũn l H
Đôi tay Tiêu Diệp nắm chặt trên vai Mạnh Nhạc Nhạc, hung hăng đè cô lên lưng tựa của hàng ghế phía trước. Cô gái bị anh đè cứng, đôi môi vốn bị gặm cắn từ nãy của Tiêu Diệp cũng không còn bị động tiếp nhận nữa.
Vốn dĩ thế cục đang nghiêng về một bên lại chợt xảy ra biến hóa, Mạnh Nhạc Nhạc thậm chí cảm giác được khoang miệng truyền đến mùi máu tươi, đôi tay người đàn ông cũng bắt đầu vỗ về chơi đùa khắp nơi trên thân thể cô, cứ như muốn vần và cô gái trong lòng mình nhập cả vào cốt nhục.
Bàn tay to thô ráp men dọc theo khe hở áo len di chuyển lên trên, dán lên da thịt Mạnh Nhạc Nhạc làm toàn thân cô run rẩy.
Từ trước đến nay, đàn ông đối với phương diện này đều không thầy dạy cũng hiểụ Tiêu Diệp nhanh nhẹn bắt đầu kẹp lấy, vận về nặng nặng nhẹ nhẹ trên cặp vú to tướng như cho trẻ bú sữa kia, cách một lớp áo len tuy không nhìn thấy, nhưng lại có thể cảm nhận được xúc cảm mềm mại mịn màng. Lòng bàn tay thô cứng của Tiêu Diệp lướt qua đầu vú non mềm, mà đôi tay Mạnh Nhạc Nhạc cũng đang sờ soạng khắp nơi trên cơ thể rắn rỏi của Tiêu Diệp,
Chờ đến hai người kịp nhận ra, áo len của Mạnh Nhạc Nhạc đã bị kéo giãn lỏng lẻo, cài áo lót đã sớm bị cởi bỏ chỉ còn treo hờ hững, hai bầu vú to tướng bị xoa nắn căng đau, quần lót cùng quần dưới thân đã bị cởi ra đến một nửa.
Đầu ngón tay của người đàn ông đã móc vào bên trong vuốt ve, trên quần lót Nhạc Nhạc đã bị thấm ướt đẫm, đầu ngón tay thô ráp dọc theo viền quần lót tiến hẳn vào trong, lung tung sờ trên miệng đóa hoa non mềm đang run rẩy, từng ngụm từng ngụm dịch thể đều theo cái miệng nhỏ này chảy ra.
"Nhẹ một chút..." Mạnh Nhạc Nhạc bị cắn xé, bị vần vò xoa nắn như nhóc đáng thương, lúc này bé bím lại còn bị người chà xát, không nhịn được phải cầu xin.
Tiêu Diệp ngẩn người, bắt đầu nhẹ tay hơn, cánh môi đang ngậm trên môi Mạnh Nhạc Nhạc khẽ hôn, một tay đỡ bên hồng Mạnh Nhạc Nhạc, ngón tay của bàn tay còn lại hơi cong lên móc vào trong hoa huyệt, lấy đốt ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn trên miệng huyệt. Cánh hoa non mềm vừa mới bị chà xát tàn nhẫn, giờ lại chỉ được nhẹ nhàng đụng chạm, liền cảm thấy vô cùng ngứa ngáy.
Mạnh Nhạc Nhạc khó chịu nâng eo, lỗ nhỏ vẫn đang hút lấy hút để bao quanh ngón tay, cứ như đã được ăn món ngon nào đó, mút chặt đến không chừa một khe hở.
Đôi tay thường ngày chỉ biết cầm súng cầm bút của Tiêu Diệp, lúc này đang đặt ngoài âm hộ giàn giụa nước dâm của cô gái hết xoa rồi móc, mấy ngón tay còn lại cũng ấn lên cánh hoa, lớp thịt non ngứa ngáy nhất thời được dỗ dành, nhưng ngay giây tiếp theo đã lại chỉ cảm thấy con trống rỗng càng lớn.
Mạnh Nhạc Nhạc khó chịu đến sắp hỏng, nhìn người đàn ông vẫn ngồi nghiêm chỉnh, mặt không biểu cảm, trong lòng cô bỗng có chút bất bình, đôi tay phủ lên cây xúc xích cỡ lớn kia. Không hổ được hệ thống đánh giá năng lực tình dục đến 90 điểm hàng khủng 22cm. Màu sắc "Tiểu Diệp" cũng không thâm, vừa thấy đã biết không thường được chủ nhân sử dụng, lúc này thân gậy thô to, bề ngoài là gân xanh lưu động, nóng lên hôi hổi. Mạnh Nhạc Nhạc vẫn luôn cho rằng trong tiểu thuyết miêu tả "mặt hàng" của đàn ông thô to như cánh tay trẻ con chỉ là nói quá, lúc này mới biết là do kiến thức bản thân thiếu sót rồi.
Hai tay cô đỡ lấy "Tiểu Diệp", chuyển động từ trên xuống dưới, nhìn thấy Tiêu Diệp mặt ngoài thì không có gì dao động, kỳ thật cổ họng vẫn luôn nhấp nhô lăn lộn, cô bỗng cảm thấy anh cực kỳ gợi cảm, cô không nhịn được dùng môi cắn lên cổ họng anh, theo tần suất yết hầu nhấp nhô mà liếm mút.
"Hừ..." Tiêu Diệp không nhịn được khẽ bật ra tiếng, theo đó là ngón tay đang cắm rút trong bím Mạnh Nhạc Nhạc lại tăng thêm một ngón.
Lần này đổi thành Mạnh Nhạc Nhạc kêu ra thành tiếng, hai ngón tay của anh vừa thô dài, vừa gân guốc đầy sức mạnh, lúc này còn đang cùng thọc cùng tiến vào trong cô.
"A, ưm, nhẹ... Nhẹ một chút" Mạnh Nhạc Nhạc không khỏi kêu lên theo từng động tác của anh, càng cắm mạnh cô càng kêu lớn.
"Thoải mái không?" Tiêu Diệp vừa dò hỏi vừa dùng lòng bàn tay ấn xuống, ngay khi ngón tay anh khẽ lướt qua một khối thịt mềm đặc biệt mẫn cảm trong âm đạo, Mạnh Nhạc Nhạc chỉ cảm thấy một dòng điện từ dưới bụng xông thẳng lên đại não, lỗ dâm đang ngậm lấy ngón tay không tự chủ được co rút lại.
"A, đừng..." Tiêu Diệp vừa thấy dáng vẻ co quắp này của Mạnh Nhạc Nhạc đã lập tức hiểu rõ, dùng ngón tay tấn công vào điểm kia càng thêm mạnh mẽ.
Khoái cảm quá mãnh liệt ập tới làm thân thể Mạnh Nhạc Nhạc không tự chủ được run rẩy, thừa dịp lỗ nhỏ điên cuồng mấp máy, Tiêu Diệp nhét thêm ngón tay thứ 3 vào, sau mấy cú cắm nông nông sâu sâu, lại mài lên điểm nhạy cảm làm Mạnh Nhạc Nhạc phải kêu rên.
"Em ưm... Tiêu Diệp... Không... Ha a... Không cần..."
Bị Tiêu Diệp không ngừng công kích các điểm mẫn cảm, thân thể Mạnh Nhạc Nhạc đã bị khoái cảm chinh phục hoàn toàn dễ như trở bàn tay, lỗ nhỏ vốn dĩ vô cùng chặt chẽ giờ phải chịu đựng 3 ngón tay thô to cắm vào đã thấy không
khỏe, chỉ có thể theo tần suất Tiêu Diệp cắm rút mà dần lỏng ra, bé bím đáng thương giờ hoàn toàn bị nong ra cực đại.
Toàn bộ nước dâm chảy ra khỏi lỗ dâm đều tưới đẫm trên tay Tiêu Diệp, cứ như anh vừa mới rửa tay xong, sáng long lanh trong suốt một mảng.
Tiêu Diệp nâng tay lên, hơi tò mò ngửi thử.
"Anh, anh làm gì vậy..." Mạnh Nhạc Nhạc đã cảm thấy cực kỳ xấu hổ, kia đều là nước dâm của cô, sao anh có thể, sao anh có thể....
Tiêu Diệp thấy khuôn mặt Mạnh Nhạc Nhạc đỏ bừng, đột nhiên nổi lên tâm tư muốn trêu đùa cô, anh há miệng, dùng đầu lưỡi ngậm lấy ngón tay vừa mới cắm trong bím Mạnh Nhạc Nhạc, từ từ liếm mút.
Trời ơi, Mạnh Nhạc Nhạc quả thực muốn hôn mê đến nơi, Tiêu Diệp, là Tiêu Diệp đang liếm nước dâm của cô, một Tiêu Diệp vốn chính trực, cấm dục như vậy... giờ lại...
"Rất ngọt." Giọng Tiêu Diệp khi nói những lời này đã trầm khàn cực thấp, không trêu đùa cô bé dưới thân nữa, Tiêu
Diệp đỡ lấy gậy thịt thô to, đặt ngoài cửa động vừa mới bị nong rộng giờ lại đang có xu hướng khép lại.
Khẽ đâm thọc qua lại, dòng nước đã tí tách từ bên trong chảy ra theo quy đầu, thân gậy to tướng bị nhiễm ướt dầm dề, mà huyệt động như làm bằng nước kia đứng trước cự vật hùng vĩ, lại có vẻ nhỏ yếu đến đáng thương bất lực.
Mạnh Nhạc Nhạc khó nhịn cử động thân thể, lỗ nhỏ cũng theo động tác của cô mà mút mát trên gậy thịt, Tiêu Diệp đã không nhẫn nại được nữa, đỡ lấy dương vật chậm rãi đâm vào.
"A, căng quá..." Thứ hư hỏng kia quá lớn, Mạnh Nhạc Nhạc không nhịn được hơi co lại về saụ
Đầu khấc to tướng dạng xòe ô chen vào giữa 2 môi thịt, Mạnh Nhạc Nhạc càng co rụt chạy trốn, nó lại càng sấn sổ nhét tới.
Dọa người ta phải sợ hãi thêm là, côn thịt lớn dễ dàng cắm tới tận đáy âm đạo, lỗ dâm chưa gì đã bị nhồi đầy làm trước mắt Mạnh Nhạc Nhạc như biến thành màu đen, thế nhưng thân gậy vẫn còn đến 13 lộ ra bên ngoài. Mạnh Nhạc Nhạc bỗng có chút sợ hãi, đây căn bản không phải là kích cỡ của người bình thường nữa rồi.
"Biết sợ rồi? Vậy mà còn dám trêu chọc tôi... Hử?....." Tiêu Diệp cũng không cố nhồi vào trong nữa, mà chậm rãi đâm thọc theo chiều sâu này. Dương vật thô dài cứng cáp lại còn thiên phú dị bẩm, hàng năm được huấn luyện nên eo Tiêu
Diệp cực tốt, lúc này anh đang hất eo nắc từ dưới lên trên, mỗi một cú đều cực kỳ mạnh mẽ.
Gậy thịt cắm ngập trong chiếc lồn non mềm ngập nước còn bị huyệt thịt cắn hút chặt chẽ, mỗi khi đâm thọc một chút đều có dòng nước ộc ra.
Mạnh Nhạc Nhạc đã sướng tới muốn lớn tiếng kêu dâm, nhưng lúc này cô vẫn còn nhớ mình đang ở trong khoang xe buýt ầm ĩ, trước sau đều là tiếng người nói chuyện, cô bèn cắn chặt môi, điều chỉnh lại hô hấp của bản thân dựa theo tần suất cắm rút của Tiêu Diệp.
Vất vả lắm mới thích ứng được kích cỡ cùng tần suất của con chim siêu to khổng lồ này, Mạnh Nhạc Nhạc còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, xe buýt lại đột nhiên đi qua thứ gì gồ lên, cả xe mạnh mẽ xóc nảy một cái.
Mạnh Nhạc Nhạc không kịp ổn định, bèn ngồi sụp xuống trên đùi Tiêu Diệp, dương vật to tướng lập tức thọc thẳng vào tận cùng tử cung.
⬅ Trước Tiếp ➡