Hiện tại Tiêu Diệp đã hoàn toàn mất đi dáng vẻ đứng đắn lúc đầu, anh nâng mông Mạnh Nhạc Nhạc lên một chút để tiện cho dương vật nhiều lần cắm thẳng vào nơi sâu nhất, vừa hưởng thụ sự bao vây chặt chẽ của cô vừa thở dốc hổn hến.
Phải chịu đựng loại cắm rút có tiết tấu lẫn tần suất cao này, nhiều lần còn bị đâm cực tàn nhẫn, Mạnh Nhạc Nhạc dám khẳng định bím nhỏ đã sưng đỏ lên là cái chắc, hết đợt nước này đến đợt nước khác chảy ra tong tỏng từ bộ phận 2 người đang gắn kết, mơ hồ còn có cả không khí bị nhồi vào, tạo nên tiếng "phụt phụt" vang động.
Mạnh Nhạc Nhạc thật sự có chút chịu không nổi, hơn nữa thời gian đếm ngược của nhiệm vụ tức thời biểu hiện còn có 20 phút, nếu trong 20 phút nữa mà Tiêu Diệp vẫn chưa bắn, vậy cũng tính là thất bại.
Trong một lần khi Diệp chim to lại chuẩn bị đút vào, Mạnh Nhạc Nhạc giật lùi về, xoay người đẩy Tiêu Diệp ra, cứ như vậy mặt đối mặt cùng cây gậy thịt ướt dầm dề.
Nhóc Tiêu Diệp thô to sưng đỏ, lúc này còn đang run rẩy giật giật, tựa hồ đang kháng nghị cô, "Đang chơi sướng cơ mà, sao lại rút người ta ra khỏi cái hang vừa chật hẹp vừa trơn ướt kia thế?"
Hai mắt Tiêu Diệp cũng đã đỏ ngầu và lắm rồi.
"Làm sao vậy? Đau à?... Để anh làm nhẹ hơn." Tiêu Diệp cũng biết hàng của mình không giống người thường, thể lực lại được huấn luyện chuyên môn, âm đạo Mạnh Nhạc Nhạc thì vừa mềm vừa non như vậy, trong phút chốc đã làm anh quên cả kiềm chế, nhưng hiện tại đòi anh tạm dừng chỉ sợ là không có khả năng, chú sói đói bụng đã lâu, một khi ăn được thịt ngon thì làm gì còn có cọng lý trí nào nữa.
Mạnh Nhạc Nhạc tiến đến bên tai Tiêu Diệp, nhẹ nhàng nói "Em muốn anh mặt đối mặt làm tình với em, bắn cho
em."
Tiêu Diệp cứng lại, cự vật vốn đã không an phận chợt nảy lên mạnh mẽ.
Anh không hề do dự, ôm Mạnh Nhạc Nhạc điên cuồng giã dương vật xuống, Mạnh Nhạc Nhạc còn không ngừng kích thích bên tai Tiêu Diệp.
"Anh Tiêu Diệp, chim anh to quá, đâm thủng Nhạc Nhạc mất..."
"Thật đói a, "tiểu Diệp" có thể phun ít sữa cho em không..."
Chỉ thấy dưới hạ thân nơi hai người dán vào nhau, dương vật hồng tím dữ tợn kia điên cuồng ra ra vào vào giữa môi âm hộ đã sưng đỏ ướt sũng, căng cái miệng nhỏ rộng đến hết cỡ, tốc độ cũng nhanh đến mức khó có thể tưởng tượng.
Màn địt như máy đóng cọc này cực kỳ hung mãnh, rốt cuộc người đàn ông cũng đã tới đỉnh điểm, anh rên lên một tiếng, dòng tinh dịch phun trào, mà Mạnh Nhạc Nhạc cũng đồng thời không thể nhịn nổi phun hết âm tinh, cả đống nước sốt chảy ra xối xả từ nơi hai người giao hợp, quả thực nhiều như bị người té nước tiểu ra.
Quá trình bắn tinh hoàn toàn yên lặng, đại não Mạnh Nhạc Nhạc đã trống rỗng, xụi lơ ngồi trên ghế, cô bị Tiêu Diệp
đè chặt cứng, cảm thụ tử cung chẳng còn khả năng chống trả lại trận bắn phá mạnh mẽ của dòng tinh dịch nóng bỏng. Bên tai cô là tiếng thở nặng nề, dồn dập của người đàn ông, cứ như Nhạc Nhạc đã bị dã thú xâm chiếm toàn bộ.
Tỉnh lại từ trong cơn dâm, giờ Mạnh Nhạc Nhạc mới phát hiện, xe buýt đã sớm rời khỏi khu bảo tồn khỉ, còn đã đi qua các khu dê bò ngựa, đà điểu, hươu cao cổ cùng khu bảo tồn động vật dưới nước, khi đó bọn họ vẫn còn đang đắm chìm trong cuộc làm tình điên cuồng nên căn bản không có tâm tình gì thưởng ngoạn. Giờ phút này thì hành trình xuống núi đã chỉ còn không đến 1 giờ.
Mấy khu bảo tồn phía sau đều khá bình thường, núi Khuynh Thành là một khu thiên nhiên phong cảnh, chủ yếu vẫn là hoạt động leo núi ngắm cảnh, động vật chỉ là điểm xuyết thêm vào, bởi vậy đều lựa chọn sử dụng mấy con vật bình thường, cũng chưa từng phát sinh ra chuyện lý thú như thế ở khu Khỉ cả.
Người trên xe vẫn đang thảo luận chuyện về con khỉ kia, Mạnh Nhạc Nhạc nghe mà thẹn đến nghẹn, nhưng điều cô không biết chính là, cái video quay lại này sau còn bị tung lên mạng, khiến cho một đống nhà động vật học cũng tham gia thảo luận. Một nhà động vật học nói điều này cực kỳ hiếm thấy, loài khỉ dù có là con thông minh lắm thì nhiều nhất cũng chỉ có thể tiến hành bắt chước căn cứ vào tư thế của người, bọn họ cũng là lần đầu tiên nhìn thấy khỉ dưới tình huống không được huấn luyện mà có thể trực tiếp dựa vào ngôn từ để tiến hành động tác. Những nhà động vật học này còn đi tới núi Khuynh Thành tiến hành kiểm tra với đám khỉ, kết quả cho thấy tất cả đều bình thường, tuy rằng khả năng bắt chước cùng chỉ số thông minh của chúng đều rất cao, nhưng cũng không hiểu các mệnh lệnh từ ngữ, cuối cùng chỉ có thể cho rằng video đó chỉ là trùng hợp.
Về sau lại phát triển thành đám dân mạng đều biết núi Khuynh Thành có lũ khỉ dâm dục, bèn sôi nổi chạy tới chơi, mỗi lần xe buýt đi ngang qua đều hộ to đủ các loại tư thế, muốn thấy lại một màn play tại hiện trường, nhưng chưa từng thấy sự việc như vậy tái hiện.
Có điều đây đều là những việc xảy ra về sau, lúc này Mạnh Nhạc Nhạc còn đang mềm nhũn nằm trên người Tiêu Diệp, cũng không biết Tiêu Diệp đang tự nghĩ gì, Mạnh Nhạc Nhạc đột nhiên bỗng thấy tủi thân, hai người cứ như vậy im lìm trầm mặc.
Rất nhanh đã xuống dưới chân núi, người trên xe lục tục xuống xe, Tiêu Diệp không nhúc nhích, Mạnh Nhạc Nhạc cũng lẳng lặng thu dọn đồ đạc.
Đột nhiên, Tiêu Diệp mở miệng.
"Hôn anh."
"Sao cơ?" Mạnh Nhạc Nhạc kinh ngạc.
"Anh nói, hôn anh."
Mạnh Nhạc Nhạc ngẩn người, trong lòng không biết sao chợt trào dâng vui vẻ, anh ấy muốn mình chủ động sao?
Mạnh Nhạc Nhạc ngượng ngùng dựa tới, nhẹ nhàng hôn lên môi Tiêu Diệp.
"Nhạc Nhạc, hai người?"
Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng gọi, Mạnh Nhạc Nhạc quay đầu lại, vậy mà lại nhìn thấy Vương Duyệt cùng Lục Cảnh vốn chờ 2 người mãi không thấy xuống xe nên đi lên tìm.
Lúc này trong mắt Vương Duyệt đã tràn đầy vẻ không thể tin nổi cùng phẫn hận, mà trong mắt Lục Cảnh đã không còn thấy vẻ áy náy trước đó nữa, giờ chỉ còn ngập tràn sự khinh thường.
Hệ Thống Cải Tạo
14 Chuyện hôm nay
Lục Cảnh vốn dĩ tràn ngập áy náy đối với Mạnh Nhạc Nhạc, nhưng trong khi đi xe buýt lại nghe được Vương Duyệt nói là Mạnh Nhạc Nhạc chủ động đổi lều cùng cô ta, Lục Cảnh lại không khỏi sửng sốt.
Đây là trùng hợp? Hay là do có người thiết kế?
Vương Duyệt lại nói thêm vài chuyện về Mạnh Nhạc Nhạc.
“Nhạc Nhạc luôn gặp phải mấy người không tốt, trước kia cô ấy có thích một nam sinh, ai biết đối phương lại có bạn gái rồi, dù cô ấy có cố đến mấy đối phương cũng không muốn chia tay, làm Nhạc Nhạc thương tâm suy sụp lắm.”
Lục Cảnh nhíu mày, đây còn không phải đi cạy góc tường người ta sao.
“Lần trước em đã nói với Nhạc Nhạc muốn giới thiệu con trai chú Lưu cho cô ấy, nhưng hình như cô ấy không thích lắm.” Vương Duyệt nhíu mày nói.
“Cũng là do em không nghĩ kỹ, gia cảnh Nhạc Nhạc như thế, chắc sẽ càng muốn tìm người có thể giúp đỡ cô ấy hơn, chú Lưu lại chỉ là lái xe cho nhà em, chắc chắn không đủ tốt rồi.”
"
Xem ra đây là chế nghèo hám giàu, muốn câu rùa vàng rồi? Ấn tượng trong lòng Lục Cảnh đối với Mạnh Nhạc Nhạc đã tuột xuống tận đáy, trước đó hắn còn do dự không biết có nên nói mọi việc cho Duyệt Duyệt cầu xin tha thứ, cũng như sẽ bồi thường cho Mạnh Nhạc Nhạc hay không.
Hiện tại xem ra bản thân hắn cũng là bị người ta tính kế rồi, một đứa con gái như vậy căn bản không xứng với sự áy náy của hắn, cũng không xứng để hắn và Duyệt Duyệt bất hòa, về sau nhất định phải bảo Duyệt Duyệt tránh xa loại con gái như cô ta chút.
Đến khi trông thấy Mạnh Nhạc Nhạc hôn Tiêu Diệp, Lục Cảnh lại càng thêm tin tưởng vào phán đoán của mình.
Lục Cảnh hiểu quá rõ Tiêu Diệp, Tiêu Diệp tuyệt không phải dạng người sẽ chủ động tán tỉnh con gái, huống hồ, bằng vào điều kiện của Tiêu Diệp vốn cũng chẳng cần làm loại chuyện này. Hơn nữa Tiêu Diệp là dạng người vừa khắc chế vừa rất khó tiếp cận, không có khả năng chưa gì đã thân mật thế với một người chỉ vừa quen biết. Ngẫm lại những gì Vương Duyệt nói về Mạnh Nhạc Nhạc... Cô ta là vì xuống tay thất bại với mình, cho nên đổi đối tượng sang Tiêu Diệp sao?
Đúng là làm người ta ghê tởm.
Vương Duyệt cũng vô cùng kinh ngạc, cô ta nhìn Mạnh Nhạc Nhạc chằm chằm, con tiện nhân này.
Vương Duyệt vẫn luôn không thèm để Mạnh Nhạc Nhạc vào mắt. Dưới góc nhìn của cô ta, cô gái này vừa xấu vừa béo, học tập cũng chỉ làng nhàng, giao tiếp còn kém, thậm chí không thể ngoan ngoãn làm một đứa tuỳ tùng cho cô, mỗi lần cô ta gọi Mạnh Nhạc Nhạc, đều chỉ để dùng đối phương như phông nền, làm nổi bật lên chỗ tốt đẹp của bản thân.
Thậm chí đến tận trước đêm qua, cô gái này cũng chưa từng được cô ta coi vào mắt.
Thế mà đêm qua, cô lại làm Vương Duyệt phải rửa mắt mà nhìn.
Vương Duyệt quả thật đã ngủ từ sớm, cũng không muốn chuyển chỗ, liền tống cổ Mạnh Nhạc Nhạc sang lều của mình.
Nhưng không được bao lâu, trong lúc cô ta mơ mơ mơ màng màng ngủ lại nghe thấy giọng của Lục Cảnh, ma xui quỷ khiến thế nào tỉnh lại, lo lắng là Lục Cảnh đang tìm mình bèn thử hỏi một câu, sau đó lại không ngủ được nữa.
Sau đó cô ta lại nghe thấy cuộc đối thoại làm khóe mắt cô ta muốn trợn nứt luôn.
“Cô..... Có thể thả lỏng ra một chút không, tôi không rút ra được.”
“Anh... cố dùng sức rút ra đi...”
“Tôi.... khả năng là cần..... Kích thích các điểm mẫn cảm của cô một chút, nếu cô không đồng ý thì thôi vậy... Chúng ta chờ thêm một chút...”
“A, khăn quàng cổ, khăn quàng cổ bị nhét vào rồi.”
Còn có cả tiếng thao nhau bành bạch cùng âm thanh thở dốc thô nặng của nam nữ.
Đó là giọng Lục Cảnh
Bạn trai của mình, ở khoảng cách cách mình chưa đến 2 mét, ngay trong lều của chính mình, lại đang nên một con ả xấu chó trước nay cô ta luôn khinh thường. Sao bọn họ dám? Sao Mạnh Nhạc Nhạc lại dám?
Vương Duyệt hận không thể xông lên tách 2 người ra, rồi đánh chết con tiện nhân Mạnh Nhạc Nhạc này.
Nhưng mà cô ta lại nhịn xuống, vì cô ta nghĩ đến mẹ mình.