⬅ Trước Tiếp ➡
Hạ Mạt âm thầm tính toán, nếu có cơ hội ra ngoài, cô phải tìm cách chạy đến đại sứ quán để cầu cứụ

Trong những ngày tiếp theo, Chu Cẩn Nghiêu thật sự không ép Hạ Mạt làm gì nữa.
Mỗi ngày anh đều ra ngoài từ sớm, đến tối muộn mới trở về, tiếp xúc thân thể duy nhất chỉ là ôm cô vào lòng lúc ngủ.
Hoặc đôi khi, tâm tình anh không tệ sẽ trêu cô một chút, Hạ Mạt xem như cũng dần thích nghi được chuyện này, chỉ có cơ thể là ngày càng kỳ quái thôi.
Chỉ là mối quan hệ của hai người rất nhanh đã có chuyển biến, sau khi Chu Cẩn Nghiêu nhận ra Thang Bính Khôn vẫn cử người theo sát anh.
Buổi trưa hôm ấy, vừa tỉnh dậy, Hạ Mạt đã nghe thấy tiếng đàn piano văng vẳng ở dưới lầụ
Cô cầm chiếc áo khoác mà Chu Cẩn Nghiêu để trên lưng ghế, mặc vào rồi kéo lại, lấy hết can đảm đẩy cửa bước ra.
Ngoài cửa không có bóng dáng của người đàn ông cao lớn thường trực. Hạ Mạt thở phào, cẩn thận bước xuống bậc cầu thang.
Lần theo tiếng đàn piano, cô dừng lại trước một cánh cửa.
Đang do dự thì từ phía sau vang đột nhiên vang lên tiếng cửa mở.
Cánh cửa vừa bật ra, Hạ Mạt liền nhìn thấy một người đang dùng kim tiêm đẩy chất lỏng vào cánh tay mình.
Ngay sau đó, một người đàn ông khác đầy hình xăm bước ra.
Gã nhìn thấy Hạ Mạt đứng ngoài cửa, nhả miếng trầu trong miệng, đôi mắt nhỏ lóe lên vẻ dâm tà.
“Cô chính là người phụ nữ mà Khôn ca bỏ ra một triệu để mua cho Chu Cẩn Nghiêu?”
Răng của người đàn ông giống như làn da của gã, có màu nâu đen.
Hạ Mạt nhìn thấy rõ những vết kim tiêm trên cánh tay gã, cơ thể theo bản năng lùi lại.
Ánh mắt cô không giấu được sự sợ hãi.
Trong lúc Hạ Mạt không biết phải phản ứng ra sao, thì từ góc hành lang vang lên tiếng bước chân nặng nề, người đàn ông cao lớn thường trực trước cửa phòng cô đi tới.
"Ôi, không phải là Đại Xuyên đây sao? Con chó ngoan của Chu Cẩn Nghiêu, sao hôm nay phá lệ không đi theo hắn ta thế?”
Đại Xuyên không trả lời, chỉ bước nhanh đến nắm lấy cánh tay Hạ Mạt kéo cô ra sau lưng mình.
Hành động phòng bị rõ ràng như vậy lập tức khiến thần kinh của kẻ vừa nói bị kích động.
Gã đàn ông có hình xăm trừng mắt, ngửa cằm nhìn Đại Xuyên, quát lớn “Mẹ kiếp, bây giờ ngay cả thằng ngu như mày cũng không để Nhu Khang tao vào mắt đúng không? "
Nhu Khang hướng về phía Đại Xuyên nhổ một ngụm nước bọt, sau đó giơ tay định túm lấy Hạ Mạt đang đứng sau lưng anh ta.
“Không thể động vào cô ấy ” Đại Xuyên có chút máy móc phun ra mấy chữ này, sau đó kéo Hạ Mạt vững vàng ra phía sau bảo vệ.
Bốp
Nhu Khang vung tay tát mạnh vào mặt Đại Xuyên một cái.
Hạ Mạt ở phía sau giật nảy mình vì kinh sợ.
“Mẹ nó, mày là cái thá gì chứ? Mày chỉ là một con chó thôi Lão tử còn chẳng coi Chu Cẩn Nghiêu ra gì, mày thì là cái thá gì hả? ”
“Tao bảo mày cút ra Nghe rõ chưa? ”
Nhu Khang trợn mắt, nghiến răng đe dọa.
“Cậu?” Một giọng nói trong trẻo bất ngờ vang lên, từ cánh cửa căn phòng phát ra tiếng đàn piano lúc nãy mở ra, một cô gái mặc đồng phục học sinh đi tới.

⬅ Trước Tiếp ➡