Chương 29
thoải mái hơn.” Khi Cố Cửu Tư giơ bảng tới mười bảy triệu, cả hội trường đã rất ít người tiếp tục ra giá.
Cố Doanh Tâm đắc ý liếc nhìn Nhan Tranh.
Nhà họ Tư ngay cả túi vài triệu còn tiếc không mua cho Nhan Tranh, càng không đời nào chi tiền cho chiếc túi đắt đỏ thế này.
Thế nhưng anh hai của cô ta lại không tiếc tiền vì em gái.
Lúc này, Lục Tây Châu nhướng mày, giơ bảng lên, cất giọng lười biếng “Hai mươi triệụ” Mọi người đồng loạt quay lại nhìn, Lục Tây Châu khoanh tay nhàn nhã, nói “Chiếc túi này là quà xin lỗi tôi tặng người ta.
Mong các vị nể mặt nhà họ Lục một chút.” Phụ nữ trong hội trường đều lộ vẻ ghen tỵ.
Lục Tây Châu ra tay mạnh đến vậy, chẳng lẽ chỉ để dỗ một cô gái?
Không biết lần này là minh tinh hay người mẫu nào có phúc như thế?
Cố Doanh Tâm sốt ruột thúc giục “Anh hai, mau ra giá tiếp đi ” Cố Cửu Tư liếc về phía Lục Tây Châu, sắc mặt hơi trầm xuống.
“Em không nghe anh ta vừa lấy cả nhà họ Lục ra à?
Ai dám tiếp tục đấu giá nữa tức là lấy tiền đập vào mặt nhà họ Lục.
Nhà họ Cố chúng ta chẳng dại gì vì một cái túi mà gây chuyện với họ, lần này coi như nhường vậy.” Huống chi cái tên Lục Tây Châu đó thuộc dạng không kiêng nể ai, không chuyện gì là không dám làm.
Đến cả bố mình còn chọc giận đến mức ông nhập viện vì nhồi máu cơ tim, không ai muốn dây vào loại tai họa như anh ta cả.
Cố Doanh Tâm tức tối cắn môi.
Nhà họ Cố không muốn làm mất mặt nhà họ Lục, vậy chẳng khác nào để cô ta bị vả vào mặt.
Lúc này chắc chắn Nhan Tranh đang ngồi cười thầm Thấy Cố Doanh Tâm có vẻ không vui, Cố Cửu Tư vội vàng dỗ dành, nói lát nữa sẽ mua cho cô ta món trang sức khác cùng giá để bù lại.
Cố Doanh Tâm hừ khẽ, không tỏ ra hứng thú cho lắm.
Lúc món đấu giá tiếp theo được mang lên, hai mắt Nhan Tranh bất giác mở to.
Miếng ngọc đỏ hình bán nguyệt kia giống hệt quà trưởng thành mà sư phụ từng tặng cô Hồng ngọc là loại hiếm nhất trong ngọc Hòa Điền, mà màu sắc của miếng này lại đỏ như máu tươi, phẩm chất cực kỳ xuất sắc.
Người điều hành buổi đấu giá giới thiệu đây là một miếng ngọc đỏ rất kỳ bí.
Dù được chạm khắc theo hình bán nguyệt, nhưng lại tên là Mãn Nguyệt.
Tương truyền, mỗi năm vào đêm rằm tháng tám, nó sẽ biến thành hình trăng tròn và tỏa ra ánh sáng vàng nhàn nhạt kỳ ảo.
Cái tên Mãn Nguyệt cũng từ đó mà ra.
Dù chỉ là một miếng ngọc nhỏ, nhưng vì hiếm có nên giá khởi điểm đã lên tới một triệụ Nhan Tranh âm thầm thở phào.
Khách mời tại đây phần lớn đều ưa chuộng kim cương đá quý, chẳng mấy ai để tâm đến miếng ngọc đỏ này.
Truyền thuyết kia thì ai cũng cho là chiêu trò tiếp thị mà thôi.
Khi giá đấu lác đác tăng đến một triệu chín trăm năm mươi nghìn, Nhan Tranh liền cầm bảng số trên bàn, giơ hai ngón tay về phía người điều hành.
Trước đó, Tư Việt Đình đã chuyển cho cô khoản phí tổn thất tinh thần hai triệu, vừa vặn đủ Tư Việt Đình cau mày, thấy thái độ mong chờ của cô thì khó hiểụ Xem ra đây đúng là lần đầu cô tham gia đấu giá, chắc chưa từng thấy món nào đắt hơn, tốt hơn thế này.
Một miếng ngọc đỏ tầm thường mà cũng thấy quý?
Người điều hành nhắc lại vài lần xem có ai muốn ra giá cao hơn