⬅ Trước Tiếp ➡
Khu vực phòng bệnh VIP vào ban đêm đặc biệt yên tĩnh, bên ngoài chỉ còn tiếng lá cây xào xạc xen lẫn âm thanh của côn trùng.
Ôn Mạn đứng dậy, mở cửa sổ.
Bên dưới là một khu vườn nhỏ, rợp bóng cây xanh, xen kẽ các loài hoa đang nở rộ trong tiết đầu hạ.
Cô chợt muốn xuống dưới dạo một chút.
Khoảnh khắc sau, bàn chân Ôn Mạn chạm lên thảm cỏ mềm mại, hương cỏ xanh thoang thoảng, mang đến cảm giác dễ chịụ
Dưới bầu trời đầy sao, vạn vật im lìm.
Khi Ôn Mạn đang suy nghĩ về những tháng ngày bình lặng phía trước, một giọng nói ngọt ngào cất lên  "Cố Trường Khanh, anh hôn em thêm một cái nữa đi mà…"
Ôn Mạn giật mình sững lại, ngạc nhiên.
Là Hoắc Minh Châu?
Cô cũng ở bệnh viện này sao?
Ôn Mạn khẽ nâng mắt, thấy dưới ánh trăng, một cặp tình nhân quấn quýt bên nhau, không rời nửa bước.
Cố Trường Khanh ôm lấy eo của vị hôn thê, nâng niu gương mặt cô ấy như một bảo vật quý giá.
Người đàn ông vốn dĩ lạnh lùng, giờ lại dỗ dành Hoắc Minh Châu như đang dỗ trẻ con  "Đây là lần cuối tối nay thôi. Em phải ngủ sớm rồi."
Hoắc Minh Châu vòng tay ôm lấy cổ anh, đôi mắt ngây thơ mà quyến rũ  "Cố Trường Khanh, chúng ta đính hôn rồi mà. Khi nào anh mới… với em?"
Cố Trường Khanh đang định trả lời qua loa, thì ánh mắt anh bất chợt nhìn thấy Ôn Mạn đứng ở góc hành lang.
Cô đứng đó, không biết đã quan sát được bao lâụ
Cố Trường Khanh bất giác siết chặt Hoắc Minh Châu vào ngực mình, như muốn che giấu sự hiện diện của Ôn Mạn.
Thế nhưng, bản thân anh lại không ngừng nhìn về phía cô.
Việc Ôn Mạn thoát nạn nằm ngoài dự tính của anh. Vốn dĩ, anh đã chuẩn bị hy sinh cô. Không ngờ, mạng cô lại lớn đến vậy, bình an vô sự mà quay trở lại.
Những suy nghĩ đó, Hoắc Minh Châu nào hay biết.
Cô vẫn đắm chìm trong sự ngọt ngào, ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng lướt qua ngực anh, khẽ thúc giục  "Cố Trường Khanh, anh còn chờ gì nữa?"
Cố Trường Khanh đáp lại bằng một câu qua quýt.
Anh muốn xem phản ứng của Ôn Mạn. Nhưng cô chỉ khẽ nhếch môi cười, sau đó xoay người định rời đi.
Trái tim anh chợt siết lại.
Trước đây, Ôn Mạn yêu anh đến mức nào. Chỉ cần anh không vui, cô sẽ đau lòng cả ngày, làm mọi cách để dỗ dành anh.
Nhưng bây giờ, dù anh sắp làm chuyện đó với người khác, cô vẫn thờ ơ như không.
Anh không tin… không tin là cô không cảm thấy gì 
"Thật sự muốn đến vậy sao?"
Cố Trường Khanh cất giọng lạnh nhạt, sau đó cúi xuống kéo mái tóc dài của cô gái trong lòng, hôn cô ấy cuồng nhiệt.
Anh điên cuồng, vội vã, và đầy sự hung hãn.
Hoắc Minh Châu chịu không nổi, nhẹ nhàng đấm vai anh, trách móc  "Cố Trường Khanh, anh làm sao vậy?"
Cố Trường Khanh dừng lại.
Ánh mắt anh sâu thẳm, u ám đến mức không thể tan biến.
Rồi đột ngột, anh bế Hoắc Minh Châu lên, bước về phía phòng VIP đặc biệt. Cô ngượng ngùng gục đầu trên vai anh, khẽ hỏi  "Anh thật sự muốn em sao?"
Cố Trường Khanh nhẹ gật đầụ
Nhưng khi đi qua hành lang dẫn vào khu phòng bệnh, ánh mắt anh lia qua, thì bóng dáng của Ôn Mạn đã biến mất từ lúc nào.
Đôi mắt anh thoáng hiện vẻ trống rỗng.

⬅ Trước Tiếp ➡