⬅ Trước Tiếp ➡
Anh đút tay vào túi áo, đứng thẳng  "Khi nào em nghĩ thông suốt, chúng ta sẽ nói tiếp."
Ôn Mạn không thể nhịn nổi nữa, cô ném mạnh chiếc nhẫn trong tay về phía anh.
"Cố Trường Khanh, anh cút đi "Hộp nhẫn cứng va qua trán của Cố Trường Khanh, để lại một vết xước nhỏ.
Nhưng anh chẳng mảy may bận tâm.
Anh cúi xuống, nhặt chiếc hộp nhung, cất vào túi áo. Trong lòng anh nghĩ, một ngày nào đó, chính tay anh sẽ đeo chiếc nhẫn này lên tay Ôn Mạn, để cô cam tâm tình nguyện làm người phụ nữ của anh.
Anh nói  "Ôn Mạn, lần này chỉ là ngoài ý muốn."
Ôn Mạn nhắm mắt lại, chỉ muốn anh cút đi 
Cố Trường Khanh còn định nói gì đó, nhưng cửa phòng bệnh lại một lần nữa bị đẩy ra.
Người bước vào là Hoắc Thiệu Đình.
Hôm nay anh ăn mặc rất chỉn chu, bộ vest đen trắng cổ điển phối cùng chiếc áo sơ mi trắng tinh được là phẳng phiu, tôn lên khuôn mặt tuấn tú, đầy mê hoặc.
Không khí trong phòng trở nên căng thẳng và phức tạp, nhưng Hoắc Thiệu Đình dường như không để ý.
Anh khẽ gật đầu chào Cố Trường Khanh, sau đó đi thẳng đến bên giường Ôn Mạn, lấy từ túi áo ra một tờ hóa đơn  "Cô giáo Ôn, tiền viện phí của cô tổng cộng là 22.600 tệ... Thêm tôi vào Wibo để chuyển khoản chứ?"
Ôn Mạn vẫn chưa hoàn toàn ổn định cảm xúc, Hoắc Thiệu Đình đã cầm lấy điện thoại của cô.
Anh dựa vào thành giường, quét mã để thêm bạn trên Wibo.
"Cô giáo Ôn, cô nghèo thật đấy, ví điện tử chỉ có 18.000 tệ?"
Mặt Ôn Mạn nóng bừng bừng.
Hoắc Thiệu Đình nghiêm túc nói  "Còn thiếu 4.600 tệ, hay là lần sau cô cùng tôi chơi một trận golf, coi như xóa nợ?"
Ôn Mạn ngẩng đầu, nhìn anh.
Mái tóc dài xoăn màu trà buông xuống ngang eo, mềm mại và nhẹ nhàng, cả người cô trông yếu ớt và dịu dàng.
Cô đặt tay lên cánh tay Hoắc Thiệu Đình, khẽ nói  "Tôi có thể đi cùng ngay bây giờ."
Hoắc Thiệu Đình liếc nhìn cô, rồi lại quay sang nhìn Cố Trường Khanh. Anh nở nụ cười nhàn nhạt, lời nói mang hàm ý sâu xa  "Trường Khanh, anh có thể tránh mặt một chút được không? Có anh ở đây, cô giáo Ôn không được tự nhiên."
Một tiếng "Trường Khanh" này đè bẹp hoàn toàn Cố Trường Khanh.
Cố Trường Khanh siết chặt hộp nhung trong tay, ngón tay siết đến mức trắng bệch, nhưng cuối cùng anh vẫn cố nặn ra một nụ cười  "Tôi không quấy rầy nữa."
Anh mở cửa, bước ra ngoài, không ngoảnh lại.
Cánh cửa vừa khép lại, Ôn Mạn dường như kiệt sức, cô dựa vào đầu giường, khẽ thì thầm  "Hoắc luật sư, cảm ơn anh "
Hoắc Thiệu Đình đặt chiếc điện thoại của cô xuống, ánh mắt đầy ý vị, hỏi ngược lại  "Không phải cô định đi cùng tôi sao?"
Ôn Mạn ngẩng lên, bất ngờ nhìn anh  "Không phải… Luật sư Hoắc, vừa rồi tôi chỉ phối hợp với anh thôi."
Hoắc Thiệu Đình vẫn nhìn cô chăm chú, đôi mắt đen sâu thẳm không để lộ chút cảm xúc nào.
Anh có ngoại hình quá hoàn hảo, lại còn nhìn cô theo cách như vậy, bất cứ người phụ nữ nào cũng khó mà không rung động... Ôn Mạn cảm nhận rõ sự xao xuyến, một chút bản năng nữ giới trong cô dường như được đánh thức.
Hoắc Thiệu Đình khom người xuống.

⬅ Trước Tiếp ➡