⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng Nguyễn Huệ biết rõ, loại người thuộc dạng công tử bột như bọn họ, đối với cô gái nào cũng nói hai câu này.
Bởi vì đối phương là khách hàng, Nguyễn Huệ không tiện làm khó.
Sau mấy lần khéo léo từ chối mà đối phương vẫn đe0 bám không tha, Nguyễn Huệ bất đắc dĩ chỉ có thể lục lọi tɾong đầu một lượt, lôi ra người đàn ông duy nhất tuyệt đối không thể có ý gì với cô để làm lá chắn.
"Anh Tôn, không giấu gì anh, thật ra tɾong lòng tôi đã có người."
Đối phương tiền nhiều lắm của, lại tự cho mình có chút nhan sắc, tự tin mười phần nói "Là ai? Có thể lọt vào mắt xanh của cô Nguyễn hơn cả tôi sao?"
Nguyễn Huệ vốn giỏi diễn kịch, khéo đưa đẩy, nói dối mà mặt không đỏ tim không đập, làm bộ khó xử nói "Người này, ừm, không tiện nói thẳng, dù sao thì đối phương vẫn chưa biết tâm ý của tôi, nếu chuyện này truyền đến tai anh ấy, tôi sợ..."
Nguyễn Huệ diễn màn úp úp mở mở vô cùng nhuần nhuyễn.
Cô càng như vậy, vị công tử bột đứng trước mặt cô càng bị khơi dậy hứng thú "Rốt cuộc là ai?"
Nguyễn Huệ không trả lời.
Đối phương mắc câu, lên tiếng "Cô Nguyễn, tôi cũng không phải là người không hiểu chuyện, nếu như cô thật sự đã có người tɾong lòng, chỉ cần cô nói ra đối phương là ai, tôi tuyệt đối sẽ không dây dưa, cô yên tâm, tôi cũng tuyệt đối sẽ không nói ra những lời hôm nay cô nói với tôi, tôi nhất định sẽ chôn chặt cuộc đối thoại hôm nay của chúng ta..."
Nghe đối phương mắc lừa, Nguyễn Huệ mím môi nói, "Là sếp Lục, Lục Thương của chúng tôi, thật ra tôi đến đây làm việc, chính là vì the0 đuổi anh ấy..."
Đối phương "..."
Vài giây sau, đối phương nuốt nước bọt, ánh mắt vượt qua vai Nguyễn Huệ nhìn về phía sau cô.
Lục Thương đang đứng sau Nguyễn Huệ, tiễn một vị khách hàng cũ lên xe, khẽ chấn̵ động, khóe miệng co giật hai cái.
Cảnh tượng này, không thể nói là không xấu hổ.
Nguyễn Huệ dứt lời, nhìn phú nhị đại trước mặt, nhận ra có gì đó không ổn, nên the0 ánh mắt của anh ta quay đầu nhìn lại.
Sau khi nhìn thấy khuôn mặt như táo bón của Lục Thương, cô đưa lưỡi liếm qua một bên má.
Đúng là oan gia ngõ hẹp.
Nhưng Nguyễn Huệ được cái tâm lý vững vàng, không nói lời thừa thãi nào, chỉ mỉm cười e thẹn với Lục Thương.
Nụ cười này không sao, nhưng Lục Thương lập tức nổi chuông cảnh giác tɾong lòng.
Ngay sau đó, Lục Thương làm như không thấy lời chào hỏi của cô, quay đầu lại, nở một nụ cười gượng gạo với khách hàng bên cạnh "Hợp tác vui vẻ."
Đối phương cười đáp lại, đầy ẩn ý nói "Sếp Lục, diễm phúc không nhỏ nha."
Lục Thương cười khan "Ha ha."
Tiễn đối phương lên xe.
Nguyễn Huệ, Lục Thương và vị phú nhị đại kia cứ thế rơi vào cục diện bế tắc.
Nguyễn Huệ vốn tưởng rằng Lục Thương chắc chắn sẽ chào hỏi mình một tiếng, ai ngờ, Lục Thương không nói một lời thừa thãi nào, quay đầu sải bước rời đi.
Bước chân nhanh như gió, như mưa rào.
Phú nhị đại cũng không ngờ sẽ là cảnh tượng này, ngượng ngùng giơ tay sờ sờ mũi "Cô Nguyễn, chuyện này..."
Nguyễn Huệ e0 thon lưng mỏng thẳng tắp, quay lưng về phía phú nhị đại, khóe miệng khẽ nhếch, tɾong mắt tràn đầy ý cười, nhưng lời nói ra lại mang giọng điệu ai oán mười phần "Chuyện tình cảm, xưa nay không thể miễn cưỡng."

⬅ Trước Tiếp ➡