⬅ Trước Tiếp ➡
Mấy món ăn anh nấụ
Nói thật, nếu không phải ánh mắt anh nhìn cô nóng bỏng thâm tình, cô đã nghi ngờ anh là do nhà họ Nguyễn phái tới để đầu độc cô.
Hút xong một điếu thuốc, Nguyễn Huệ dụi tắt đầu thuốc, xoay người.
Cô vốn định về nhà, vừa quay đầu, lại nhìn thấy Lục Thương ở ban công phòng ngủ dành cho khách.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Nguyễn Huệ the0 bản năng mím đôi môi đỏ.
The0 lý mà nói, cảnh tượng này nên chào hỏi một tiếng.
Nhưng không ai tɾong hai người lên tiếng.

Chớp mắt đã đến ngày ra tòa, Tô Mạt đến trước một ngày để ở cùng cô.
Trong khoảng thời gian này, chút tình cảm của Nguyễn Huệ đối với Lục Thương, sớm đã tích lũy thành đốm lửa nhỏ, đủ để bùng cháy.
Nhưng cô không dám biểu lộ.
Bởi vì phiên tòa ở ngay trước mắt, cô lo trước lo saụ
Sợ chuyện của mình, liên lụy đến anh.
Cô không ngờ, Lục Thương là người không sợ rước họa vào thân, vì cô, vậy mà lại gây gổ với những kẻ cặn bã đê tiện nhà họ Nguyễn ở tòa án.
Sau đó cô hỏi anh, không sợ miệng lưỡi thế gian đáng sợ à? Không sợ hối hận sao?
Sau khi nghe anh nói câu "Anh quyết định như này thì sẽ không hối hận, nhưng nếu bởi vì sự hèn nhát và quan tâm đến ánh mắt thế tục của anh mà bỏ lỡ em, anh chắc chắn sẽ hối hận, hơn nữa sẽ hối hận cả đời", cô đột nhiên thông suốt.
Anh còn không sợ, cô có gì phải sợ.
Huống chi, cô cũng không muốn bỏ lỡ anh.
Từ đầu đến cuối đều không muốn bỏ lỡ.
Nhất là sau khi trải qua chuyện này, cô không dám nghĩ, nếu như cô bỏ lỡ anh, quãng đời còn lại sẽ phải dùng bao nhiêu thời gian để hối hận.
Năm thứ hai sau khi kết hôn.
Nguyễn Huệ và Lục Thương mở một cửa hàng sơn mài ở huyện Trường Lạc.
Dựa vào tay nghề và mối quan hệ của hai người, doanh số bán hàng trực tuyến luôn đứng đầụ
Cũng coi như là may mắn, sau khi hai người đến huyện Trường Lạc một năm, nơi đây bắt đầu đẩy ma͙nh phát triển du lịch.
Vô tình mà cửa hàng nhỏ này của họ cũng phát triển the0.
Còn nhiều lần được bình chọn là cửa hàng trọng điểm quảng bá "di sản văn hóa phi vật thể" của địa phương.
Cuộc sống của hai người trôi qua ngày càng tốt đẹp, một tin vui khác cũng the0 đó mà đến.
Nguyễn Huệ mang thai.
Ban đầu không ai tɾong hai người phát hiện ra.
Chủ yếu là do quá bận rộn, chuyện kinh nguyệt bị trễ như thế này, thật sự không để ý.
Cho đến khi Nguyễn Huệ buồn ngủ bất thường, một ngày ít nhất phải ngủ mười bốn, mười lăm tiếng, hơn nữa ăn gì cũng không thấy ngon miệng, đối mặt với đồ ăn dầu mỡ, đừng nói là ăn vào miệng, ngửi thấy thôi đã buồn nôn.
Hai người cuối cùng mới phát hiện ra có gì đó không ổn.
"Vợ ơi, có khi nào em..."
Nguyễn Huệ người như không xương nằm trên ghế sofa, nhìn dáng vẻ giống như lại sắp ngủ thiếp đi "Lần trước có làm biện pháp không?"
Lục Thương đưa tay gãi đầu "Hai lần trước có làm, lần cuối cùng ở tɾong phòng tắm thì không."
Nguyễn Huệ nghe vậy trợn mắt, giận không có chỗ phát tiết, nhưng lại không có sức "Không phải anh nói là làm rồi sao?"
Đối với chuyện tháng trước này, Nguyễn Huệ nhớ rấtrõ.
Hôm đó chỉ vì gặp phải "bạn trai cũ" nào đó không biết của Nguyễn Huệ, mà Lục Thương ghen tuông không chịu nổi.

⬅ Trước Tiếp ➡