Phạm Lương chưa từng yêu đương, không rõ đây là cảm xúc gì.
Phạm Lương "Giúp thế nào?"
Phàn An "Không phải hôm nay anh đến chỗ bác sĩ Hứa tháo chỉ sao, anh hẹn cô ấy ăn cơm, tạo cơ hội cho hai chúng em, sau đó em đến ké, hì hì..."
Phàn An càng nói càng vui vẻ, Phạm Lương lên tiếng cắt ngang lời cậu ta "Cậu nói muộn rồi, tôi vừa tháo chỉ xong ra ngoài rồi."
Phàn An "Hả?"
Phạm Lương "Tôi vừa ra ngoài được khoảng mười phút."
Trong giọng nói của Phàn An tràn đầy hối hận "Em mà gọi đïện sớm mười phút thì tốt rồi, đều tại chú Trần, cứ nhất định phải giảng cho em cái gì mà quy tắc the0 đuổi con gái..."
Phạm Lương không lên tiếng, nghe Phàn An oán trách.
Đợi đến khi Phàn An nói đủ rồi, Phạm Lương trầm giọng nói "Tôi còn có việc, cúp máy đây."
Cúp đïện thoại, Phạm Lương dụi tắt điếu thuốc đã gần cháy đến đầu lọc tɾong tay, ném vào gạt tàn thuốc trên xe.
Một lúc sau, anh tìm số đïện thoại của Hứa Dung, để thêm bạn WeChat của cô.
Số đïện thoại này vẫn là do đồng nghiệp lần trước sắp xếp anh đến chỗ Hứa Dung chữa trị cho.
Ấn nút gửi yêu cầu kết bạn.
Hứa Dung bên kia không có phản ứng.
Không biết qua bao lâu, đïện thoại Phạm Lương rung lên, hiển thị Hứa Dung đã chấp nhận yêu cầu kết bạn của anh.
Phạm Lương cúi đầu, tim đột nhiên thắt lại.
Giây tiếp the0, Hứa Dung gửi tin nhắn Cảnh sát Phạm, anh muốn đi đâu ăn cơm?
Phạm Lương Đến nhà hàng bên phố Tây nhé?
Tin nhắn gửi đi, Phạm Lương chau mày, lại vội vàng ấn thu hồi.
Nhà hàng bên phố Tây ngay sát đồn cảnh sát của bọn họ.
Suy nghĩ một lát, Phạm Lương gửi tin nhắn Cô chọn địa điểm đi.
Hứa Dung Được.
……
Hứa Dung là gần đến giờ tan làm mới quyết định được địa điểm.
Cô vừa đi thang máy xuống lầu, vừa gửi tin nhắn cho Phạm Lương.
Ra khỏi cửa bệnh viện, đang chuẩn bị đi bắt taxi, thì nghe thấy một chiếc ô tô ở phía xa không ngừng bấm còi, ngẩng đầu, liền nhìn thấy Phạm Lương đang ngồi tɾong xe hạ cửa sổ xuống.
Hai người nhìn nhau, Hứa Dung hơi ngượng ngùng.
So với Hứa Dung, Phạm Lương lại bình tĩnh hơn nhiều "Lên xe."
Phạm Lương vừa dứt lời, Hứa Dung bước tới.
Mắt thấy Hứa Dung sắp lên xe, đột nhiên có hai người đi tới.
Nhìn dáng vẻ có vẻ là đồng nghiệp của Hứa Dung.
Hai người đẩy Hứa Dung một cái, cười trêu chọc "Bác sĩ Hứa, đây là ai vậy? Không giới thiệu một chút sao?"
Hứa Dung mặt hơi bối rối "Không phải như mọi người nghĩ đâu, vị này là..."
Hứa Dung đang nói, Phạm Lương ngồi tɾong xe đã lên tiếng trước "Người the0 đuổi."
Phạm Lương nói xong, Hứa Dung hơi sững người.
Rõ ràng bên tai chính là tiếng cười của hai đồng nghiệp, nhưng Hứa Dung lại cảm thấy đầu óc có chút choáng váng.
Một lúc sau, hai đồng nghiệp trêu chọc rời đi, Hứa Dung đỏ mặt lên xe.
Phạm Lương nhìn cô một cái, nhìn ra sự bất an của cô, cười giải thích "Đừng nghĩ nhiều, tôi không có ý định the0 đuổi cô."
Nghe thấy lời Phạm Lương nói, Hứa Dung thở phào nhẹ nhõm.
Thấy Hứa Dung như vậy, Phạm Lương nhướng mày "Sao? Tôi là lũ lụt thú dữ à?"
Hứa Dung "Không phải..."
Phạm Lương "Vừa rồi tôi chỉ là giúp cô giải vây thôi."
Nói xong, Phạm Lương chỉ chỉ dây an toàn.
Hứa Dung hiểu ý, đưa tay kéo dây an toàn thắt vào người.
Đợi cô thắt dây an toàn xong, Phạm Lương xoay vô lăng.