Hứa Dung nhìn anh, đầu tiên là im lặng rấtlâu, ngay khi Phạm Lương sắp mất hết kiên nhẫn, cô liếm môi mở miệng "Phạm Lương, anh đang cố tình tre0 tôi lên à?"
Phạm Lương cau mày, không hiểu "Cái gì?"
Hứa Dung nói "Nửa năm nay, ngày nào anh cũng gửi cho tôi rấtnhiều tin nhắn, ngày nào cũng không gián đoạn, dần dần hòa nhập vào cuộc sống của tôi, sau đó đột nhiên cắt đứt liên lạc với tôi, ép tôi phải khuất phục̶..."
Vào giờ khắc này, Phạm Lương cuối cùng cũng xác định Hứa Dung thật sự đã uống say.
Nếu cô tỉnh táo, tuyệt đối sẽ không nói ra những lời này.
Phạm Lương "Tôi không có."
Hứa Dung "Anh có."
Hứa Dung không chỉ ngữ khí cố chấp, mà vẻ mặt cũng cố chấp.
Phạm Lương chưa từng thấy cô tɾong bộ dạng này, anh nhích người về phía trước, khóe môi cong lên cười nói "Bác sĩ Hứa, trước đây sao tôi không biết..."
Phạm Lương còn chưa nói hết câu, Hứa Dung đột nhiên nhào người về phía trước, hôn lên môi anh.
Phạm Lương " "
Phạm Lương lớn đến từng này, còn chưa từng hôn ai.
Trong mơ thì có.
Nhưng cảm giác đó quá mơ hồ.
Không giống như bây giờ...
Chỉ ba đến năm giây, Phạm Lương liền chuyển từ bị động sang chủ động.
Kết thúc nụ hôn, Hứa Dung được Phạm Lương ôm nửa người tɾong lòng.
Hai người trán chạm trán, nhất thời không ai lên tiếng trước.
Một lúc lâu sau, vẫn là Phạm Lương mở lời trước "Rốt cuộc em có say hay không?"
Hứa Dung không nói gì.
Phạm Lương "Em không say."
Hứa Dung vẫn im lặng.
Mãi không nghe được câu trả lời của Hứa Dung, Phạm Lương đột nhiên bật cười, nụ cười này kéo dài khoảng mười mấy giây, Phạm Lương giọng điệu chắc chắn mở miệng "Hứa Dung, em thích anh."
Nghe Phạm Lương nói vậy, cơ thể Hứa Dung rõ ràng cứng đờ.
Nụ cười nơi khóe miệng Phạm Lương càng sâu, giọng điệu càng thêm khẳng định "Hứa Dung, em thích anh rồi, đúng không?"
Đối mặt với sự truy hỏi của Phạm Lương, Hứa Dung không nói gì, chỉ có đôi tai ửng đỏ đã cho anh câu trả lời.
Trên đường về khu chung cư của Hứa Dung, Phạm Lương một tay nắm vô lăng, một tay đan mười ngón tay với Hứa Dung.
Mãi đến khi xe đến khu chung cư, anh mới buông tay.
Vừa xuống xe, lại vội vàng nắm lấy tay cô.
Nhận thấy ý định của anh, Hứa Dung lùi người về phía saụ
Phạm Lương nào có chịu cho cô cơ hội này, đã hơn nửa năm rồi, hôm nay cô ấy khó khăn lắm mới tiến lên một bước nhỏ, anh nhất định phải nắm bắt thật tốt.
Chỉ thấy Phạm Lương đuổi the0 bước chân của cô, một tay ôm e0 cô kéo vào lòng.
Đợi đến khi cô ngã vào lòng anh, anh cúi đầu khẽ cười nói "Bác sĩ Hứa, có qua có lại..."
Nói xong, nụ hôn dày đặc rơi xuống.
...
Sau đó, Phạm Lương nhìn the0 Hứa Dung lên lầụ
Anh vốn định tự mình đưa cô lên, nhưng lại cảm thấy quan hệ của hai người tối nay đã tiến triển vượt bậc, sợ cô không quen.
Mãi cho đến khi đèn ở tầng Hứa Dung ở bật sáng, Phạm Lương mới quay người lên xe.
Lên xe xong, Phạm Lương lấy đïện thoại ra nhắn tin cho Hứa Dung Về đến nhà chưa?
Hứa Dung bên kia vài giây sau trả lời Rồi.
Phạm Lương Còn say không?
Hứa Dung Không.
Phạm Lương Nghỉ ngơi sớm đi.
Hứa Dung Ừ.
Phạm Lương về phương diện tình cảm, chính là một tờ giấy trắng.
Chỉ lo kích động, không phát hiện tin nhắn Hứa Dung gửi đến lạnh lùng nhạt nhẽo.
Cất đïện thoại, quay đầu xe.