⬅ Trước Tiếp ➡
Thấy anh ngày càng tinh thần uể oải, quầng thâm mắt ngày càng đậm, một hôm đi làm ăn cơm trưa, chú Trần không nhịn được gắp thêm cho anh một thìa hẹ xào trứng.
Phạm Lương ghét nhất là món này, không khỏi nhướn mày.
Chú Trần nháy mắt với anh "Ăn đi."
Phạm Lương "Thầy..."
Chú Trần đuổi anh đi "Người tiếp the0."
Phạm Lương "..."
Vài phút sau, Phạm Lương đang ăn cơm, chú Trần xách một bình rượu sâm ngâm kỷ tử đi tới.
Phạm Lương ngẩng đầu, chú Trần đặt bình rượu xuống trước mặt anh.
Phạm Lương "Hửm?"
Chú Trần cười ngồi xuống, đầy ẩn ý nói "Đàn ông ấy mà, không thể ỷ vào việc mình còn trẻ, mà không biết quý trọng sức khỏe của bản thân."
Phạm Lương nghe vậy, mặt đầy vẻ xấu hổ "Thầy đang nói gì vậy."
Chú Trần "Với thầy mà còn có gì phải ngại ngùng? Nghe nói bác sĩ Hứa gần đây ở chỗ con à? Hai đứa đã xác định quan hệ chưa?"
Phạm Lương căng cằm "Chưa."
Chú Trần ngạc nhiên "Chưa?"
Phạm Lương cười cười "Cô ấy không thích con, thầy không phải không biết."
Chú Trần vẻ mặt không thể tin nổi.
Một lúc sau, chú Trần đưa tay véo má Phạm Lương, lại chỉ vào quầng thâm mắt của anh "Gần đây tɾong sở có vụ án nào à?"
Phạm Lương thành thật trả lời "Không có."
Chú Trần "Vậy con đây là...?"
Chú Trần thật sự là tuổi đã cao, có một số lời không nói ra được.
Nếu hai người là bạn đồng lứa, chú Trần đã không nhịn được hỏi Phạm Lương một câu Dáng vẻ này của con chẳng lẽ không phải là do quá độ chuyện kia sao??
Tất nhiên, Phạm Lương cũng không phải kẻ ngốc.
Cho dù chú Trần không nói thẳng, anh cũng hiểu được ý tứ tɾong lời nói của chú Trần.
Loại chuyện này của đàn ông, không giấu được.
Phạm Lương xấu hổ sờ mũi, ngả người ra sau "Gần đây con ngủ không ngon."
Chú Trần "??"
Phạm Lương "Hay mơ những giấc mơ kiểu đó..."
Chú Trần "..."
Chú Trần lúc rời đi đã xách the0 bình rượu sâm ngâm kỷ tử của ông ấy, còn trừng mắt nhìn Phạm Lương với vẻ giận mà không làm gì được.
Phạm Lương im lặng là vàng, vùi đầu ăn cơm.
Tối tan làm, Phạm Lương vừa lái xe về đến khu chung cư, liền nhận được tin nhắn WeChat của Hà Diệc.
Con trai ngoan, con và Dung Dung tiến triển đến bước nào rồi?
Phạm Lương ?
Hà Diệc ??
Phạm Lương Tiến triển đến bước nào là sao?
Hà Diệc trợn mắt qua màn hình đïện thoại Con và Dung Dung không có chút tiến triển nào sao?
Phạm Lương không hiểu lời Hà Diệc nói, tiếp tục gửi ba dấu hỏi ???
Lần này Phạm Lương gửi tin nhắn đi, Hà Diệc bên kia rấtlâu không trả lời.
Một lúc sau, bố Phạm gửi cho anh một tin nhắn Con trai, có phải con không được không?
Phạm Lương Cái gì??
Giây tiếp the0, Hà Diệc trực tiếp gọi đïện thoại tới "Phạm Lương, mẹ bây giờ có chút nghi ngờ có phải lúc trước mẹ sinh con ra vì thời gian quá lâu, cho nên khiến não con bị thiếu oxy nghiêm trọng không..."
Phạm Lương "Hả?"
Hà Diệc "Con không lẽ cho rằng vòi hoa sen tɾong phòng ngủ của Dung Dung thật sự bị hỏng à?"
Phạm Lương ngây người, bỗng nhiên hiểu ra.
Khi cúp đïện thoại với Hà Diệc, tim Phạm Lương như tre0 lên tận cổ họng.
Ngoài kích động, còn có hồi hộp.
Phạm Lương ngồi tɾong xe hít sâu một hơi, để xoa dịu tâm trạng, còn châm một điếu thuốc.
Hút xong một điếu thuốc, Phạm Lương dập tắt tàn thuốc, đẩy cửa xuống xe.
Anh giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, về nhà.

⬅ Trước Tiếp ➡