⬅ Trước Tiếp ➡
Phạm Lương nói xong, Hà Diệc hung hăng trừng mắt nhìn anh một cái, từ trên ghế sofa đứng dậy đi đến trước mặt hai người, từ tɾong tay Phạm Lương cướp lấy tay Hứa Dung rồi nắm lấy, vẻ mặt bất mãn nói "Mẹ mới không ở nhà có mấy ngày, hoa tươi nhà chúng ta đã cắm trên bãi cứt trâu rồi."
Hà Diệc nói xong, Phạm Lương nhướn mày, cố ý xuyên tạc ý tứ tɾong lời nói của bà "Mẹ, con không cho phép mẹ nói vợ con như vậy."
Nghe thấy lời anh nói, Hà Diệc tức đến mức giậm chân, giơ tay lên chính là một cái tát "Con người quý ở chỗ biết mình biết ta, con có thể có chút tự mình hiểu lấy được không, con là hoa tươi sao? Con là cứt trâu "
Sự yêu thích của Hà Diệc đối với Hứa Dung viết hết lên mặt, sự ghét bỏ đối với Phạm Lương cũng như vậy.
Hai mẹ con ghét bỏ nhau một hồi, Hà Diệc kéo tay Hứa Dung đi đến trước ghế sofa ngồi xuống.
Hứa Dung vừa ngồi xuống, Hà Diệc liền lấy ra một cái hộp đẩy đến trước mặt cô.
Tiếp đó, mở hộp ra, từ bên tɾong lấy ra hai cuốn sổ đỏ, lại lấy ra một thẻ ngân hàng, cuối cùng còn lấy ra ba hộp trang sức.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Hứa Dung có chút ngơ ngác.
Hà Diệc đem những thứ tɾong hộp lần lượt bày ra trước mặt Hứa Dung, lại lần lượt giới thiệụ
"Hai căn nhà này, đều ở trung tâm thành phố, một căn là căn hộ cao cấp, một căn là biệt thự, là quà cưới của mẹ và bố tặng cho con."
Hà Diệc kín đáo thay đổi cách xưng hô của Hứa Dung đối với mình và bố Phạm, thay đổi xong, bản thân vui vẻ, tɾong mắt đều tràn ngập ý cười.
Nói xong, Hà Diệc lại cầm lấy tấm thẻ ngân hàng kia nhét vào tay Hứa Dung "Còn cái này, tiền sính lễ và lễ hỏi cưới đều ở tɾong này, tiền sính lễ là sáu trăm sáu mươi nghìn tệ, lễ hỏi cưới là tám trăm tám mươi nghìn tệ."
Nghe thấy lời Hà Diệc nói, Hứa Dung nhất thời giống như chạm phải khoai lang nóng, vội vàng rụt tay lại "Cái này con không thể nhận."
Hà Diệc giả vờ không vui, mặt lạnh tanh nhìn cô "Tại sao không thể nhận?"
Hứa Dung "Nhiều quá."
Hà Diệc trừng mắt "Cái này mà nhiềụ"
Nói xong, liếc bố Phạm và Phạm Lương một cái "Nếu không phải hai bố con bọn họ không có tiền đồ, không kiếm được bao nhiêu tiền, lẽ ra còn phải nhiều hơn nữa."
Hứa Dung "Chị Hà Diệc."
Hà Diệc "Vậy như này, sáu trăm sáu mươi nghìn tệ tɾong đó, coi như là chị với tư cách bạn thân tặng cho em, còn lại tám trăm tám mươi nghìn tệ, coi như là mẹ với tư cách mẹ chồng tặng cho con."
Hứa Dung "..."
Hà Diệc nhét thẻ ngân hàng vào tay cô, lại nắm chặt tay cô "Dung Dung, đây là quy trình kết hôn bình thường, cũng là sự coi trọng của nhà mẹ đối với con, cho nên số tiền này con nhất định phải nhận."
Hứa Dung "Chị Hà Diệc..."
Cô vẫn chưa quen đổi cách xưng hô gọi Hà Diệc là "mẹ".
Hà Diệc cũng không để ý, trên mặt chất đầy ý cười, lại bắt đầu giới thiệu cho cô những thứ tɾong hộp trang sức.
Ba hộp trang sức.
Một cái là dây chuyền, một cái là nhẫn, một cái là vòng tay.
Hà Diệc nói "Những thứ này đều là đồ gia truyền của nhà họ Phạm, kiểu dáng hơi cũ một chút, nhưng trọng lượng rấtnặng̝."
Nói đến trọng lượng, Hà Diệc còn cầm chiếc nhẫn nhỏ nhất tɾong số đó đưa cho Hứa Dung.

⬅ Trước Tiếp ➡