Phạm Lương khẽ cười đồng ý "Cũng đúng."
Hôn lễ bắt đầu, mọi trình tự diễn ra như thường lệ.
Chỉ là khi nói đến lịch sử tình yêu của hai người, Hứa Dung không kiềm chế được đỏ mắt.
Hứa Dung nói "Tình yêu đẹp, là cùng nhau hướng về phía trước, tɾong mối tình này của chúng tôi, Phạm Lương đã hy sinh rấtnhiềụ.."
Phạm Lương thấy vậy ôm vai cô, ghé sát micro mở miệng "Tôi đồng ý với câu nói này của bà Phạm, nhưng tình yêu của mỗi người mỗi khác, tôi cảm thấy tình yêu của chúng tôi cũng rấttốt, tình yêu này khiến cả hai chúng tôi đều trở nên tốt đẹp hơn, ví dụ như, bà Phạm đã dạy tôi nhẫn nhịn, dạy tôi phải kiên trì..."
Lời nói kia của Hứa Dung vốn rấtcảm động, lời nói này của Phạm Lương khiến khách khứa phía dưới cười ồ lên.
Mấy câu nói này của anh đầy tính ám chỉ.
Là nói về con đường "gian nan" the0 đuổi Hứa Dung của anh.
Kiên trì không ngừng, nhẫn nhịn ẩn nấp.
Cuối cùng ôm được người đẹp về.
Phạm Lương vừa dứt lời, người dẫn chương trình điều tiết không khí, sau đó bảo hai người trao nhẫn cưới.
Phạm Lương giây trước còn cười tươi, giây sau, vào khoảnh khắc chiếc nhẫn chạm vào đầu ngón tay Hứa Dung, tay Phạm Lương run lên, hốc mắt đỏ hoe.
Phạm Lương hốc mắt đỏ không sao, quan trọng là Hứa Dung vốn dĩ đang cố gắng kiềm chế cảm xúc.
Trong lúc nhất thời, hai người nhìn nhau, những giọt nước mắt lớn của Hứa Dung lăn dài trên má.
Phạm Lương quỳ một chân xuống hôn lên ngón tay đe0 nhẫn của Hứa Dung "Vợ à, anh yêu em."
Ngón tay Hứa Dung run rẩy, nức nở không thành tiếng.
Đến lượt Hứa Dung đe0 nhẫn cưới cho Phạm Lương, Hứa Dung mấy lần run tay.
Thấy vậy, Phạm Lương ôm chầm lấy cô vào lòng.
Vào khoảnh khắc Phạm Lương ôm Hứa Dung vào lòng, khách khứa phía dưới lập tức náo nhiệt hẳn lên.
Có người vỗ tay, có người trẻ tuổi hò hét vui vẻ.
Phạm Lương hôn lên tóc Hứa Dung "Vợ à."
Hứa Dung nức nở một hồi, ổn định cảm xúc, thoát khỏi vòng tay Phạm Lương, đe0 nhẫn cưới tɾong tay cho anh, giọng nói mang the0 tiếng khóc "Chồng à, em yêu anh."
Hứa Dung vừa dứt lời, Phạm Lương đưa tay ôm cô vào lòng cúi đầu hôn, khách khứa phía dưới vỗ tay rào rào.
Hà Diệc và bố Phạm đứng một bên lén lau nước mắt.
Hà Diệc "Hai đứa nhỏ có thể đi đến hiện tại thật sự không dễ dàng, đặc biệt là Dung Dung, trước đây đã chịu khổ nhiều như vậy."
Bố Phạm đặt tay lên vai bà an ủi "Trước đây đều đã qua rồi, sau này cả nhà chúng ta sẽ sống thật tốt, hai chúng ta yêu thương con bé nhiều hơn một chút."
Hà Diệc "Tôi thương Dung Dung."
Bố Phạm "Tôi hiểu, tôi hiểụ"
Hai vợ chồng đang trò chuyện, người dẫn chương trình đột nhiên đưa micro đến trước mặt hai người.
Hà Diệc và bố Phạm căn bản không biết đã tiến hành đến bước nào, may mà khí chất vẫn ở đó, không nhìn ra chút luống cuống nào.
Người dẫn chương trình cũng là người thông minh, đúng lúc nhắc nhở "Xin hỏi bố mẹ có điều gì muốn nói với hai con không?"
Hà Diệc nghe vậy nhận lấy micro tɾong tay người dẫn chương trình, nghiêng đầu nhìn về phía Phạm Lương và Hứa Dung, giọng nói ôn hòa lại có lực nói "Dung Dung, sau này con chính là con gái của chúng ta, là viên ngọc quý trên tay của nhà ta, sau này cả nhà ta đều là hậu thuẫn vững chắc nhất của con."