⬅ Trước Tiếp ➡
Hứa Dung dùng ngón tay chỉ vào danh sách quà tặng đặt ở cách đó không xa, còn có mấy thùng quà đầy ắp.
Phạm Lương thuận the0 tầm mắt của cô nhìn qua "Tiền?"
Hứa Dung "Tiền mặt."
Phạm Lương khẽ cười "Mang the0 mấy thùng tiền lớn như vậy chạy, không thấy mệt à?"
Hứa Dung mỉm cười "Còn có người chê tiền nhiều mệt sao?"
Hứa Dung vừa dứt lời, Phạm Lương không lên tiếng, cơ thể hơi ưỡn lên một chút, đưa tay ôm cô lên, đứng thẳng người, đi thẳng về phía giường.
Hứa Dung không giãy giụa, tự nhiên vòng tay qua cổ Phạm Lương.
Phạm Lương nói đùa "Không phải cầm tiền bỏ trốn sao? Còn ôm anh làm gì?"
Hứa Dung "Em đây là giả vờ thuận the0."
Phạm Lương "Thả dây dài câu cá lớn?"
Hứa Dung "Muốn bắt thì phải buông."
Hứa Dung cho đến khi bị ôm lên giường, miệng vẫn còn cứng.
Nhưng không lâu sau, tuy miệng vẫn còn cứng, nhưng những nơi khác lại mềm thành một vũng nước.
Phạm Lương cúi người hôn cô "Vợ à, tân hôn vui vẻ."
Hứa Dung lông mày và ánh mắt dịu dàng "Tân hôn vui vẻ, chồng."
Trong những ngày yêu thầm Tần Thâm thất bại, Song Kỳ không hề đau buồn.
Nhưng khi Tô Mạt rời khỏi huyện Trường Lạc, cô ăn không ngon ngủ không yên.
Cô thật sự rấtthích Tô Mạt.
Thích sự phóng khoáng của Tô Mạt, thích sự lười biếng của Tô Mạt.
Trong mắt cô, Tô Mạt và nơi như huyện Trường Lạc này không hợp nhau chút nào, nhưng lại hòa nhập một cách kỳ lạ.
Cô lớn đến từng này, chưa từng thấy người phụ nữ nào xinh Tô Mạt.
Trăm vẻ quyến rũ.
Một cái nhíu mày, một nụ cười đều làm rung động lòng người.
Rất nhiều người đều nói Tô Mạt giống như một tai họa.
Hồng nhan họa thủy mà, câu nói cũ lưu truyền ngàn năm.
Lúc ban đầu, Song Kỳ cũng nghĩ như vậy.
Cho đến khi tiếp xúc với Tô Mạt một thời gian, tɾong lòng cô không còn nghĩ như vậy nữa.
Cô chỉ cảm thấy Tô Mạt sống tùy ý phóng khoáng.
Sau khi Tô Mạt đi, cô ở nhà một thời gian.
Gia đình cô mở khách sạn.
Nói là khách sạn, ở huyện nhỏ mà, thật ra chính là kiểu nhà trọ nhỏ.
Là con gái duy nhất tɾong nhà, tình yêu dành cho cô có thể nói là nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.
Thế hệ trước không hiểu được khát vọng của người trẻ tuổi, chỉ muốn cô ở nhà sống an nhàn cả đời.
Sau khi cô nghỉ ngơi một thời gian, lúc thì bảo cô nối nghiệp gia đình, lúc thì giới thiệu bạn trai cho cô.
Người được giới thiệu còn là bạn học tiểu học của cô.
Nói thật, ấn tượng của cô đối với người bạn học tiểu học đó không tốt.
Không phải là nhân phẩm kém, mà là ngoại hình... khiến cô không dám đồng tình.
Không còn cách nào, cô là người coi trọng ngoại hình.
Trong ký ức của cô, người bạn học nam kia cả ngày đều rấtlôi thôi, nước mũi của cậu ta dường như không bao giờ chảy hết, thật sự là chảy mãi không ngừng.
Mặc dù mẹ cô đã vỗ ngực đảm bảo người bạn học nam này bây giờ đã khác xưa, nhưng cô vẫn bỏ trốn.
Cô không tin.
Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.
Cô trốn đến Dung Thành, bảo Tô Mạt đến đón cô.
Khi ra khỏi sân bay nhìn thấy Tô Mạt, cô không hiểu sao lại cảm thấy muốn khóc.
Cô thật sự rấtnhớ cô ấy.
Nói ra có lẽ sẽ cảm thấy có chút khoa trương.
Nhưng tình cảm của cô đều là tình cảm chân thật.

⬅ Trước Tiếp ➡