⬅ Trước Tiếp ➡
Tài xế không hiểu sư phụ sư huynh gì cả, nghĩ thầm, thời đại nào rồi, sao còn có sư phụ sư bá gì ở đây, nhưng bác tài là người nhiệt tình, lo lắng cho Song Kỳ, lên tiếng nói "Tôi thấy cháu có vẻ rấtsợ cậu ta, có phải cậu ta bắt nạt cháu không?"
Song Kỳ khẳng định "Không có, không có đâu ạ."
Bác tài xế không tin lắm "Thật không?"
Nói xong, bác tài xế lại lo lắng cô sợ hãi, e ngại ℭường quyền, khuyên cô nói "Cháu đừng sợ, bây giờ là xã hội pháp trị, nếu cậu ta thật sự có bắt nạt cháu, cháu nói với bác, bác đưa cháu đi báo cảnh sát."
Vừa nghe đến báo cảnh sát, Song Kỳ nghe ra bác tài xế là thật lòng, vội vàng nghiêm túc giải thích "Bác tài, thật sự không có, cháu, hai chúng cháu…"
Nói đến đây, Song Kỳ nhất thời không biết nên giải thích thế nào mới có thể xóa tan nghi ngờ của bác tài xế, mím môi nói nhỏ "Thật, thật ra là ban đầu cháu the0 đuổi anh ấy, sau đó anh ấy không thích cháu, từ chối cháu, cháu cứ đe0 bám mãi, làm cho mọi chuyện khá là khó xử, cho nên hôm nay ngồi chung một xe…"
Song Kỳ lắp bắp, lời nói không mạch lạc.
Nhưng cho dù như vậy, bác tài xế vẫn hiểu được ý cô muốn diễn đạt, chau mày suy nghĩ một hồi lâu, nghiêng đầu nhìn Song Kỳ hỏi "Cháu chắc chắn là chàng trai trẻ vừa rồi không thích cháu?"
Song Kỳ khẳng định đáp lời "Chắc chắn ạ."
Bác tài xế "Không thể nào."
Song Kỳ nói "Chắc chắn ạ, bác tài, bác không biết đâu, lúc đầu để từ chối cháu, anh ấy đã nói rấtnhiều lời khó nghe…"
Bác tài xế với giọng điệu của một người từng trải nói "Có lẽ là lúc từ chối cháu, cậu ta vẫn chưa thích cháu, nhưng bây giờ cậu ta chắc chắn một trăm phần trăm là thích cháụ"
Nói xong, bác tài xế cười hì hì nhìn Song Kỳ nói "Bác dám chắc, bây giờ cậu ta nhất định thích cháụ"
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của bác tài, Song Kỳ giật giật khóe miệng, nụ cười gượng gạo và xấu hổ "Ha, ha ha, ha ha ha…"
Anh ấy sẽ thích cô sao?
Cô không tin.
Đánh chết cô cũng không tin.
Thấy Song Kỳ không tin, bác tài xế cười lắc đầu, tự nói một mình.
"Các cô cậu thanh niên bây giờ ấy à, cứ vòng vo tam quốc quá nhiều, suy nghĩ môn đăng hộ đối, suy nghĩ thể diện, rõ ràng đều thích đối phương, nhưng lại không nói."
Song Kỳ mím môi không nói gì.
Bác tài xế "Cô nhóc này, cháu không tin tôi."
Miệng Song Kỳ như bị hàn chết, không nói một câụ
Ở một bên khác, Chử Hành nhìn the0 chiếc taxi rời đi, đứng dưới ánh đèn đường châm một điếu thuốc.
Cùng với quầng sáng màu cam ấm áp bùng lên tɾong tay, ánh mắt Chử Hành càng sâu hơn.
Anh có thích Song Kỳ không?
Câu trả lời chắc chắn là có.
Bắt đầu thích từ khi nào?
Không biết.
Có lẽ là thích ngay từ lần đầu gặp mặt, có lẽ là từ khi cô bắt đầu the0 đuổi anh.
Dù sao thì khi anh nhận ra, anh đã lún sâu vào tɾong đó không thể tự thoát ra được.
Hồi nhỏ anh từng nghe một dì ở cô nhi viện nói một câu, đối phương nói, người ta thường sẽ thích một người h0àn toàn trái ngược với bản thân mình.
Đó là bởi vì tɾong tiềm thức anh ta để đối phương bù đắp cho một bản ngã khác tɾong nội tâm mình.
Trước đây anh không hiểu ý nghĩa của câu nói này, cho đến khi gặp Song Kỳ.

⬅ Trước Tiếp ➡