Chử Hành "Ừ."
Song Kỳ "Tam sư bá, cảm ơn anh."
Chử Hành "Không có gì."
Nhìn the0 bóng lưng Chử Hành ra khỏi cửa, Song Kỳ giải phóng mình khỏi chăn, đưa tay vò tóc, vừa vò vừa lẩm bẩm.
"Rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì."
"Sao cô lại ở đây chứ."
"Cô tối qua không làm gì anh ấy chứ?"
"Đầu óc ngu ngốc, mau nghĩ đi, rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì "
Song Kỳ phát điên tɾong phòng ngủ, Chử Hành thì tắm nước lạnh tɾong phòng tắm.
Nửa tiếng sau, hai người gặp nhau ở phòng ăn.
Bữa sáng là đồ ăn đặt ngoài, đậu phụ g͙ià, quẩy, sữa đậu nành và bánh bao, thêm vào đó là một hộp bánh đường rán giòn tan.
Song Kỳ ngượng ngùng ngồi xuống, đầu tiên là nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc về phía Chử Hành, sau đó ngoan ngoãn cầm cốc sữa đậu nành lên, cắm ống hút vào, cúi đầu lặng lẽ uống, cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của mình.
Cô đang uống, Chử Hành đẩy hộp bánh đường đến trước mặt cô.
Song Kỳ ngạc nhiên ngẩng đầu lên.
Sáng sớm đã bắt cô ăn đồ dầu mỡ như vậy sao? Lại còn là đồ ngọt?
Gần đây cô đang kiểm soát dầu và đường mà.
Vẻ kinh ngạc tɾong mắt Song Kỳ rấtrõ ràng, Chử Hành nhíu mày "Không phải tối qua em nói muốn ăn bánh đường rán sao?"
Song Kỳ "…"
Có sao?
Cô có nói những lời như vậy sao??
Nhìn vẻ mặt xa cách, thờ ơ của Chử Hành, Song Kỳ gắng gượng cười "Ha ha, cảm ơn tam sư bá."
Nói rồi, Song Kỳ liền đưa tay ra lấy hộp bánh đường.
Mắt thấy đầu ngón tay cô sắp chạm vào hộp bánh đường, Chử Hành trầm giọng ngắt lời "Nếu em không muốn ăn thì có thể không ăn, tôi tưởng…"
Song Kỳ "Em muốn ăn."
Song Kỳ ngắt lời anh, sau đó vùi đầu bắt đầu ăn bánh đường.
Ăn được một nửa, cô nhe0 mắt uống sữa đậu nành.
Thật sự là quá ngon.
Kiểm soát đường gì chứ, kiểm soát dầu gì chứ, đây mới là cuộc sống mà con người nên sống…
Song Kỳ đang chìm đắm tɾong sự hưởng thụ mỹ thực, bên tai đột nhiên vang lên giọng nói trầm thấp đầy từ tính của Chử Hành "Tôi và Kha Phạm không phải là mối quan hệ như em nghĩ, hai chúng tôi chỉ là bạn bè…"
Song Kỳ nghe vậy hơi sững người, sau đó bắt đầu ho dữ dội "Khụ khụ khụ khụ…"
Lời giải thích của Chử Hành vừa đột ngột vừa không đầu không đuôi.
Song Kỳ bị giật mình, ho không ngừng.
Không phải chứ, anh đột nhiên nói với cô những điều này làm gì?
Là giải thích sao?
Hay là??
Song Kỳ vừa ho, vừa dùng khóe mắt quan sát Chử Hành.
Không quan sát thì không sao, vừa quan sát, phát hiện Chử Hành đang nhìn cô không chớp mắt.
Xong rồi.
Nước bọt của Song Kỳ vào khí quản, ho càng dữ dội hơn.
Một lúc sau, một cốc nước ấm được đưa đến trước mặt Song Kỳ.
Song Kỳ ho đến mức phổi sắp long ra ngoài, không kịp nghĩ ngợi gì khác, cầm lấy cốc nước uống hai ngụm, điều hòa lại hơi thở, ngẩng đầu nhìn về phía Chử Hành "Tam sư bá."
Chử Hành "Tôi không muốn bị em hiểu lầm."
Song Kỳ im lặng không nói nên lời.
Đây là phong cách gì vậy.
Đối diện với đôi mắt nghiêm túc của Chử Hành, mặt và tai Song Kỳ đều đỏ bừng, cảm thấy bầu không khí đột nhiên trở nên mờ ám.
Song Kỳ hai tay ôm cốc nước, mím môi có chút ngượng ngùng "Tam sư bá, anh…"