Mẹ Song Kỳ quả thật không sao, chỉ là bình thường nhịp tim đã nhanh, sau khi bị kích thích thì nhịp tim càng nhanh hơn.
Trước đây đã đi bệnh viện kiểm tra rấtnhiều lần, không phát hiện ra vấn đề gì lớn.
Một lúc sau, mẹ Song Kỳ lên tiếng gọi người giúp việc.
Người giúp việc là người làm lâu năm tɾong nhà, hiểu ý bà, vội vàng rót một cốc nước ấm mang đến.
Mẹ Song Kỳ nhận lấy cốc nước, nhấp một ngụm, đưa tay chọc vào trán Song Kỳ "Mang thai chuyện lớn như vậy, sao con không nói với mẹ? Khoảng thời gian này con chạy đến chỗ Tô Mạt, là vì con mang thai đúng không?"
Chuyện đã đến nước này, Song Kỳ cũng không cần thiết phải giấu giếm nữa, lí nhí "dạ" một tiếng.
Mẹ Song Kỳ "Con…"
Mẹ Song Kỳ muốn mắng Song Kỳ vài câu, Chử Hành bên này lên tiếng "Dì, lỗi là do con."
Mẹ Song Kỳ quay đầu lại "Chuyện như vậy, một bàn tay vỗ không kêụ"
Song Kỳ nghe vậy, nhỏ giọng thầm thì "Câu này dùng ở đây có thích hợp không…"
Mẹ Song Kỳ tai thính mắt tinh, quay đầu trừng cô "Chỗ nào không thích hợp?"
Song Kỳ bị mắng, im lặng không nói.
Mẹ Song Kỳ quay đầu lại nhìn về phía Chử Hành "Dì không phải là loại người không phân biệt phải trái, xảy ra chuyện như vậy, chỉ trách người khác, không trách con cái nhà mình, con cũng không phải là bỏ thuốc hay chuốc say con bé, đều là chuyện hai đứa tình nguyện."
Song Kỳ vừa cầm cốc nước lên uống một ngụm để trấn tĩnh "Khụ khụ khụ khụ…"
Nước vừa mới uống vào, liền nghe thấy lời của mẹ Song Kỳ, một ngụm nước sặchết vào cổ họng.
Cô và Chử Hành không phải là tình nguyện.
Hai người họ thật sự là cô chuốc say anh mà
Song Kỳ ho khụ khụ khụ không ngừng.
Chử Hành vội vàng đưa cho cô một tờ giấy ăn.
Song Kỳ ngẩng đầu, mắt đều ho đỏ cả lên, mặt đầy vẻ xấu hổ.
Mẹ Song Kỳ nhìn thấy sự tương tác giữa hai người, mím môi, ngoài miệng không nói gì, nhưng lại khá hài lòng với biểu hiện của Chử Hành.
Là mẹ, không ai không hy vọng con cái mình có thể được nửa kia yêu thương chiều chuộng.
Tuy nhiên mẹ Song Kỳ không thể biểu hiện ra ngoài.
Chủ yếu là chuyện hai người chưa kết hôn đã mang thai này…
Không phải bà tư tưởng phong kiến, là bà lo lắng bây giờ hai người đang say đắm, nồng nàn, sau này tình cảm nhạt dần, còn lại cơm áo gạo tiền, một ngày nào đó Chử Hành sẽ lấy chuyện này ra xỉa xói Song Kỳ…
Nói cô không biết giữ mình, chưa kết hôn đã mang thai.
Bà đã sống hơn năm mươi năm rồi, quá hiểu, loài vật dễ thay đổi nhất, chính là con người.
Mẹ Song Kỳ không lên tiếng, cũng không quan tâm Song Kỳ có còn đang ho hay không, cầm đïện thoại lên gọi cho bố Song Kỳ.
Điện thoại kết nối, mẹ Song Kỳ ngắn gọn súc tích "Ông về nhà một chuyến."
Bố Song Kỳ qua đïện thoại hỏi "Sao thế? Nhà có chuyện gì à?"
Mẹ Song Kỳ lạnh lùng hừ một tiếng "Chuyện lớn."
Bố Song Kỳ "Bà ốm à?"
Mẹ Song Kỳ "Con gái ông ốm."
Bố Song Kỳ lo lắng hỏi "Kỳ Kỳ làm sao?"
Mẹ Song Kỳ nói "Đầu óc úng nước."
Bố Song Kỳ vốn dĩ đã lo lắng đứng bật dậy, nghe thấy lời mẹ Song Kỳ nói, khóe miệng giật giật, lại ngồi xuống.
Giây tiếp the0, mẹ Song Kỳ ngoài cười nhưng tɾong không cười nói "Bây giờ ông lập tức về nhà."
Bố Song Kỳ bất đắc dĩ đáp lời "Bên tôi còn có việc…"