Chử Hành cúi đầu hỏi "Đều thích cả chứ?"
Song Kỳ ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt của Chử Hành, mặt đỏ lên "Đều thích cả."
Nói xong, Song Kỳ dời ánh mắt nhìn sang chỗ khác.
Người giúp chuẩn bị hôn lễ thấy vậy, cười trêu chọc "Tình cảm của anh Chử và chị Chử thật tốt."
Chử Hành lịch sự cười đáp "Vâng."
Song Kỳ mặt đỏ, tai cũng đỏ, tim đập nhanh.
Chị Chử.
Bây giờ cô là chị Chử rồi.
Tối hôm đó, Song Kỳ tɾong bữa ăn thất thần mấy lần, buổi tối khi đi ngủ, nhìn Chử Hành mặc áo ch0àng tắm, càng là lần đầu tiên phá lệ ngay cả nhìn cũng không nhìn, vò đầu rúc tɾong chăn không ló đầu ra.
Sắc đẹp mê hoặc lòng người.
Sắc tức là không, không tức là sắc.
Chử Hành tắm xong đi ra, thấy Song Kỳ rúc tɾong chăn, bước tới cúi người vén một góc chăn lên "Có tâm sự à?"
Song Kỳ lộ đầu ra, bị ánh đèn kích thích nhe0 mắt lại.
Đợi đến khi cô nhìn rõ Chử Hành, không nói gì, mím môi thành một đường thẳng.
Thấy cô không nói gì, Chử Hành lại lên tiếng "Rốt cuộc là làm sao?"
Song Kỳ nhìn lại Chử Hành, tóc mái trước trán anh đang nhỏ nước, nhìn xuống dưới là đôi môi mỏng gợi cảm…
Chử Hành "Song Kỳ?"
Song Kỳ rụt đầu vào tɾong chăn lần nữa "Em buồn ngủ rồi."
Chử Hành "…"
Song Kỳ "Ngủ ngon."
Song Kỳ nhanh chóng nói "ngủ ngon", sau đó đưa tay mò mẫm tắt đèn đầu giường.
Chử Hành đứng bên giường, nhìn một loạt động tác này của cô, khóe môi cong lên, không nhịn được cười.
Song Kỳ đơn thuần.
Không giấu được tâm sự.
Chử Hành là một con cáo g͙ià, sao có thể không nhìn ra, cô đây là lại rung động với anh.
Một lúc lâu sau, Chử Hành cách chăn xoa đầu Song Kỳ, trầm giọng nói "Ngủ ngon."
Song Kỳ khẽ mím môi, người ở tɾong chăn tự mình giận dỗi, giọng điệu trả lời cứng ngắc "Ngủ ngon."
Ngày tổ chức hôn lễ, Song Kỳ dậy từ rấtsớm.
Người mơ mơ màng màng trang điểm, thay váy cưới.
Mẹ Song Kỳ ở bên cạnh chọc vào trán cô, vừa cưng chiều vừa trách móc "Hôm nay là ngày vui của con, con có thể phấn chấn̵ lên một chút không?"
Song Kỳ đáng thương nhìn mẹ Song Kỳ "Mẹ, con thật sự rấtbuồn ngủ."
Mẹ Song Kỳ "Buồn ngủ cũng không được."
Song Kỳ "Sao lại không được? Chử Hành rõ ràng đã nói, có thể dời thời gian trang điểm đến mười giờ, là mẹ cứ nhất định bắt con sáu giờ phải dậy."
Mẹ Song Kỳ trừng cô "Con có thấy cô dâu nhà ai mười giờ mới trang điểm không, khách khứa thân thiết thường tám chín giờ sẽ đến, con giờ đó còn đang ngủ, có ra thể thống gì không?"
Nhắc đến khách khứa thân thiết, Song Kỳ có chút buồn bã.
Không phải là người đến không đủ đông.
Chỉ là Tô Mạt không đến.
Cụ thể là vì nguyên nhân gì, Tô Mạt không nói, chỉ nói mình bận.
Mẹ Song Kỳ nói xong, thấy Song Kỳ bĩu môi dáng vẻ sắp khóc, cho rằng mình nói nặng̝ lời, chuyển giọng nói "Bé cưng, con cũng không muốn sau này tɾong vide0 hôn lễ của mình nhìn thấy bản thân mình đầu bù tóc rối đúng không?"
Song Kỳ "Mẹ, gần đây mẹ có gặp sư phụ không?"
Mẹ Song Kỳ "…"
Mẹ Song Kỳ biết chuyện của Hàn Kim Mai.
Bà và bố Song Kỳ còn đến bệnh viện thăm bà cụ một lần.
Nhưng Tô Mạt bảo bà giấu Song Kỳ, nói cô đang mang thai, Dung Thành cách huyện Trường Lạc khá xa, không muốn để cô đi lại vất vả.