Song Kỳ nghe vậy, tɾong mắt tràn đầy kinh ngạc "Thật sao?"
Chử Hành cúi người, ghé sát vào tai cô, khẽ cười nói "Tuy rằng anh không có quá nhiều tiền, nhưng tiền cưới vợ vẫn có."
Chử Hành vừa dứt lời, đầu óc Song Kỳ "ầm" một tiếng, tim đập nhanh, mặt đỏ đến mức sắp nhỏ ra máu…
Song Kỳ tim đập như trống nghiêng đầu nhìn về phía Chử Hành.
Hai người nhìn nhau, tɾong đầu cô toàn là câu nói anh vừa nói… Tuy rằng anh không có quá nhiều tiền, nhưng tiền cưới vợ vẫn có…
Anh nói tiền cưới vợ vẫn có.
Vợ.
Chữ này rõ ràng không có gì, chỉ là một cách gọi đơn giản mà thôi.
Nhưng sao cô lại cảm thấy mờ ám như vậy.
Song Kỳ đang thất thần, Chử Hành cong môi cười "Bà Chử, tân hôn vui vẻ."
Song Kỳ thất thần, miệng nhanh hơn não "Ông Chử, tân hôn vui vẻ."
Nói xong, Song Kỳ tɾong lòng giật mình " "
Cô đang nói gì vậy
Cái gì mà ông Chử tân hôn vui vẻ
Chử Hành là đang trêu đùa cô
Cô đang làm gì vậy
Song Kỳ đối với hành vi của mình cảm thấy rấtcạn lời.
Nếu không phải Chử Hành đang ở ngay trước mặt, cô thề, nhất định sẽ tự tát mình mấy cái.
Có khúc nhạc đệm này, đoạn đường tiếp the0, Song Kỳ an phận làm Trim cút.
Không nói một câu, ngay cả hít thở cũng rấtkhẽ.
Cho đến khi xe đến khách sạn tổ chức hôn lễ, khoảnh khắc cô đẩy cửa xuống xe, mới thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên hơi thở này của cô còn chưa kịp thở đều, Chử Hành liền từ phía bên kia xe bước tới.
Hai người nhìn nhau, Song Kỳ hô hấp lại là một trận dồn dập.
Song Kỳ hoảng loạn dời ánh mắt, nhanh chóng đi về phía Lam Thiến và Lý Duệ.
Chử Hành im lặng không lên tiếng, nhìn bóng lưng của cô, cúi đầu chỉnh lại cổ tay áo, khóe miệng cong lên.
Lý Áo "Hai người còn chưa nói rõ ràng sao?"
Chử Hành ngẩng đầu "Chưa."
Lục Thương "Thật không biết hai người đang bày vẽ cái gì."
Chử Hành quay đầu nhìn anh ta "Cậu và Nguyễn Huệ thì sao?"
Nhắc đến Nguyễn Huệ, Lục Thương nghẹn lời, hung hăng trừng mắt nhìn anh.
Tưởng Thương đứng bên cạnh "Việc gì không nhắc lại nhắc việc đó."
Chử Hành "Anh và sếp Lam thì sao?"
Tưởng Thương "Sao cậu không hỏi Lý Áo và Lý Duệ? Lại hỏi Mục Xuyên và Bối Thiến, lại hỏi anh trai tôi và Tô Mạt."
Chử Hành trêu chọc "Như vậy không hay lắm nhỉ? Với sức của một mình tôi đắc tội với nhiều người như vậy."
Lục Thương "Hôm nay tôi đến làm phù rể đúng là thừa thãi."
Tưởng Thương mặt không biểu cảm "Tôi mới gọi là thừa thãi, tôi và cậu ta quan hệ rấtbình thường."
Lý Áo từ tɾong túi lấy đïện thoại ra làm bộ làm tịch "Cái phù rể này ai thích làm thì làm, tôi không làm nữa, tôi bây giờ liền đặt vé máy bay về nhà, tôi giúp người khác làm phù rể, sao còn phải chịu công kích cá nhân."
Mấy anh em, bây giờ chỉ có Chử Hành là sống tốt nhất.
Chỉ mấy câu ngắn ngủi, công kích không phân biệt tất cả mọi người.
Thấy tất cả mọi người đều có ý kiến với mình, Chử Hành cười nhẹ nói "Mọi người đều là anh em hoạn nạn có nhau, tôi cũng vẫn đang tɾong quá trình the0 đuổi vợ, chúng ta đồng cảm lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau, ai cũng đừng chê cười ai, được không?"
Lục Thương "Cũng tạm được."
Lý Áo "Miễn cưỡng đồng ý."
Tưởng Thương "Tôi và các cậu không phải là bạn bè."
…