⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn túi hồ sơ ông nội Lam đưa tới, Lam Thiến mím môi không nhận, ông nội Lam nắm lấy tay cô, nhét vào tɾong tay cô, sau đó đến gần mấy phần, dùng giọng nói chỉ có hai người có thể nghe thấy nói "Cháu cho rằng cháu có thể giấu được ông sao? Cháu thích cậu nhóc nhà họ Tưởng đúng không?"
Lam Thiến nghe vậy kinh ngạc.
Ông nội Lam vỗ vỗ cánh tay cô an ủi, không để cô biểu hiện quá rõ ràng, lại nói tiếp "Nhà họ Tưởng đều là sài lang hổ báo, ông cho cháu số cổ phần này, chính là cảnh cáo bọn họ không được coi thường cháu, ngoài ra, ông cũng muốn nói với cháu, nhà họ Lam, Lam thị vĩnh viễn là hậu thuẫn vững chắc của cháu, cứ tự do mà yêu, không nhận được hồi đáp cũng đừng đau khổ, dũng cảm buông tay…"
Giọng nói của ông nội Lam trầm ổn, không nhanh không chậm, từng chữ từng câu đều lọt vào tɾong lòng Lam Thiến.
Lam Thiến nghe xong, bàn tay nắm chặt túi hồ sơ cổ phần siết chặt.
Một lúc lâu sau, Lam Thiến điều chỉnh tốt cảm xúc trả lời "Cảm ơn ông nội."
Ông nội Lam "Từ nhỏ đến lớn cháu đều là niềm tự hào của ông, tɾong chuyện này, ông nghĩ, cháu cũng nhất định sẽ không để ông thất vọng."
Lam Thiến "Vâng, ông nội."

Trên đường đến khách sạn, Lam Thiến tay nắm chặt bó hoa cưới không nói một lời.
Cô chưa từng biết, ông nội Lam lại nhìn rõ tâm tư nhỏ nhặt đó của cô như vậy.
Cô vốn tưởng rằng mình giấu giếm đủ tốt.
Đến cuối cùng, hóa ra chỉ là cô cho là vậy.
Cô suy nghĩ, ông nội Lam rốt cuộc là biết từ khi nào?
Là từ đầu đã biết?
Hay là từ lần cô đuổi the0 đến huyện Trường Lạc phát hiện ra điều khác thường?
Nếu là từ đầu đã biết, vậy thì ông nội Lam lúc đầu thà rằng mạo hiểm thua lỗ cũng phải hợp tác với Tưởng thị có phải là…
Suy nghĩ đến đây đột ngột dừng lại.
Lam Thiến hít sâu một hơi, không dám nghĩ sâu hơn.
Xe đến khách sạn, Lam Thiến cùng mấy phù dâu đến phòng nghỉ ngơi nghỉ ngơi, tiện thể dặm lại lớp trang điểm, tɾong đội phù rể có người trêu chọc Tưởng Thương "Sếp Tưởng, sếp Lam lần này là mang the0 một nửa gia sản nhà họ Lam gả cho anh đấy."
Tưởng Thương im lặng không nói gì.
Đối phương lại nói "Nói thật, tɾong số anh em chúng ta, vận khí của anh là tốt nhất, lúc yêu đương thì là với người nóng bỏng như Tô Mạt, đến khi kết hôn, lại là chị đại như sếp Lam, có thể nói là…"
Có thể nói là gì, không đợi đối phương nói xong, Tưởng Thương liếc mắt lạnh lùng nhìn sang.
Lập tức, đối phương im bặt, yên tĩnh như tờ.
Một lúc sau, Tưởng Thương sải bước rời đi, có người đẩy người vừa nói lung tung một cái "Sao cậu lại nhắc đến chuyện không nên nhắc thế?"
Đối phương "Tình hình gì vậy?"
Người đẩy anh ta "Câm miệng đi."
Lúc đó, phù dâu bên phía Lam Thiến vừa mới xảy ra xung đột với Tô Mạt.
Tô Mạt đã rời đi, để lại phù dâu oán trách với Lam Thiến.
"Không phải chứ, cô ta có ý gì vậy? Hôm nay là ngày vui của chị và sếp Tưởng, cô ta đến làm gì?"
"Cũng không biết tránh hiềm nghi, thật là không có giáo dục."
"Vừa rồi còn xảy ra xung đột với em, cô ta…"
Người phụ nữ còn muốn nói, Lam Thiến lên tiếng cắt ngang lời cô ta "Được rồi."
Người phụ nữ "Thiến Thiến "

⬅ Trước Tiếp ➡