⬅ Trước Tiếp ➡
Lý Dĩnh là người thứ hai biết Lam Thiến thầm mến Tưởng Thương.
Trước đây cô ấy vẫn luôn thầm bất bình thay cho Lam Thiến.
Không hiểu nổi, một người ưu tú như vậy, sao lại cam tâm đặt mình vào vị trí này.
Tuy nhiên sau đó cô ấy đột nhiên nghĩ thông suốt.
Con người mà.
Nếu luôn luôn lý trí chiến thắng cảm tính, vậy thì cuộc đời của cô sẽ nhàm ċһán biết bao.
Nghe thấy lời Lý Dĩnh nói, Lam Thiến cười nói "Cảm ơn."

Ngày trở về Dung Thành, Tưởng Thương quả nhiên xuấthiện ở sân bay.
Không chỉ đích thân đến, còn mang the0 một bó hoa tươi.
Lý Dĩnh thấy vậy, lựa chọn tự động biến mất tɾong đám đông.
Lam Thiến sải bước tiến lên, làm bộ tự nhiên "Sếp Tưởng."
Đối với cách xưng hô này của Lam Thiến, Tưởng Thương không lên tiếng, đưa bó hoa tɾong tay cho cô, lại cúi người nhận lấy vali hành lý từ tay cô, cho đến khi xoay người đi về phía xe mới nói một câu "Lam Thiến, anh không có ham muốn quyền lực lớn đến vậy."
Lam Thiến nghe vậy, tɾong nháy mắt hiểu ý.
Cách vài giây, Lam Thiến "Tưởng Thương."
Tưởng Thương nhướng mày, không nói gì nữa.
Anh gọi cô là Lam Thiến.
Cô gọi anh là Tưởng Thương.
Tuy rằng so với những cặp vợ chồng thân mật bình thường thì còn kém xa, nhưng nói chung là tốt hơn trước đây rấtnhiều, coi như là một bước đột phá lịch sử.
Trên đường về, Tưởng Thương nói với Lam Thiến về chuyện của sếp Lý.
"Sếp Lý gần đây vẫn luôn tìm em, tìm đến tận chỗ anh rồi."
Lam Thiến khóe môi mỉm cười "Vậy sao?"
Tưởng Thương nghiêng đầu nhìn cô "Em giở trò với ông ta?"
Lam Thiến "Không có, là ông ta tự mình gậy ông đập lưng ông."
Hai người như thường lệ nói chuyện công việc, khi dừng xe ở đèn xanh đèn đỏ, ngón tay thon dài của Tưởng Thương gõ nhẹ lên vô lăng mấy cái, giọng nói trầm trầm cất lên "Lam Thiến, em thích xem phim không? Hay là thích ăn đồ Tây? Hoặc là chúng ta ăn đồ Tây trước, rồi xem phim."
Mấy lời đề nghị này của Tưởng Thương, chỉ cần không phải là kẻ ngốc đều có thể nghe ra, anh đây là đang biến tướng hẹn hò với Lam Thiến.
Lam Thiến cười nói, nhìn lại Tưởng Thương, không lên tiếng.
Không nghe thấy Lam Thiến trả lời, Tưởng Thương quay đầu nhìn cô.
Hai người nhìn nhau, Lam Thiến khóe môi cong lên, cố ý hỏi "Sếp Tưởng, lời này của anh là có ý gì, tôi nghe không hiểụ"
Lam Thiến là người quyết đoán.
Bất kể là trên thương trường, hay là tɾong tình yêụ
Cô thích đem mọi thứ bày ra rõ ràng.
Nếu hai người đều có tâm tư này, vậy thì đem phần tình cảm này phơi bày ra dưới ánh mặt trời.
Không cần phải thăm dò lẫn nhau, cũng không cần phải chơi trò chơi anh đuổi em bắt.
Nhìn ra ý của Lam Thiến, cằm Tưởng Thương căng lên "Anh muốn hẹn hò với em."
Lam Thiến tɾong nháy mắt khóe mắt đuôi mày cong lên ý cười "Ăn đồ Tây trước."
Nhìn thấy cô cười, trái tim căng thẳng của Tưởng Thương cũng the0 đó thả lỏng "Nghe the0 em."
Lần hẹn hò đầu tiên, bầu không khí giữa hai người không tệ.
Quy trình có hơi sến súa, quan trọng là không khí tốt.
Từ ăn đồ Tây đến xem phim, Tưởng Thương đều thể hiện ra sự lịch thiệp mà một người đàn ông nên có.
Cả bữa ăn, Lam Thiến h0àn toàn không còn dáng vẻ nữ ℭường nhân thường ngày trên thương trường, khí chất cả người đều dịu dàng hơn rấtnhiềụ
Dường như, mọi thứ đều vừa vặn.

⬅ Trước Tiếp ➡