Khi Tưởng Thương về đến nhà, ba người giúp việc tɾong nhà đang vẻ mặt khó coi đứng thành hàng ngang tɾong sân.
Thấy Tưởng Thương xuống xe, sắc mặt càng thêm sợ hãi trắng bệch.
Tưởng Thương "Mợ chủ về rồi sao?"
Đối diện với câu hỏi của Tưởng Thương, ba người đều không lên tiếng.
Thấy vậy, Tưởng Thương vẻ mặt đột nhiên lạnh lẽo "Sao? Vấn đề này rấtkhó trả lời sao?"
Thấy Tưởng Thương nổi giận, một tɾong những người giúp việc run rẩy trả lời "Sếp Tưởng, mợ vừa rồi đã trở về, sau đó thu dọn đồ đạc rồi lại đi rồi."
Tưởng Thương nghe vậy tɾong lòng đột nhiên dâng lên một dự cảm không tốt "Cô ấy thu dọn đồ đạc gì?"
Người giúp việc nói "Mợ đem đồ đạc của mình toàn bộ mang đi rồi."
Tưởng Thương "…"
Người giúp việc nói xong, thấy Tưởng Thương mặt trầm xuống không lên tiếng, cố gắng can đảm tiếp tục mở miệng "Vừa rồi mợ còn bảo chúng tôi nhắn lại với anh một câụ"
Tưởng Thương "Lời gì?"
Người giúp việc "Mợ nói, đơn ly hôn, cô ấy sau này sẽ trực tiếp gửi đến công ty."
Sắc mặt Tưởng Thương h0àn toàn lạnh lẽo.
Ở một bên khác, Lam Thiến lái xe về biệt thự của mình.
Xe lái vào tɾong sân, người ngồi tɾong xe rấtlâu không nhúc nhích.
Từ khi kết hôn với Tưởng Thương đến nay, cuộc hôn nhân này, giống như hạnh phúc mà cô trộm được.
Nói thật, khoảng thời gian gần đây cô vẫn luôn có một loại cảm giác không chân thật như giẫm trên bông.
Bây giờ thì tốt rồi.
Cuối cùng cũng tiếp đất.
Nói không đau khổ là giả.
Nhiều hơn, là chết tâm.
Mối tình thầm mến thời thanh xuân ngây ngô, vào giờ khắc này toàn bộ hạ màn.
…
Ngày hôm sau, chuyện của Lam Thiến và Tưởng Thương truyền ra khắp giới.
Người lo lắng nhất không ai khác chính là người nhà họ Tưởng.
Ông cụ Tưởng biết được chuyện này, đích thân đến nhà họ Lam bái phỏng, muốn cho nhà họ Lam một lời giải thích.
Không ngờ lại bị từ chối không cho vào cửa.
Quản gia lâu năm có uy tín của nhà họ Lam ra từ chối ông, nhìn có vẻ hòa nhã, nhưng tɾong mắt lại không có mấy ý cười.
"Ông cụ Tưởng, ông cụ nhà chúng tôi sức khỏe không tốt, gần đây đã đến biệt thự nghỉ dưỡng tĩnh dưỡng, không có ở nhà."
Ông cụ Tưởng "Tôi nghe nói tối qua ông cụ Lam còn ở nhà bày tiệc chiêu đãi Thiến Thiến và Tiểu Thương."
Quản gia "Đáng tiếc cậu Tưởng không đến."
Nhắc đến chuyện này, ông cụ Tưởng tự biết đuối lý, căng mặt nói "Chuyện này, quả thật là Tưởng Thương có vấn đề, tối nay tôi nhất định sẽ dẫn nó đến tận mặt xin lỗi ông cụ Lam, bây giờ…"
Quản gia "Ông cụ Tưởng, ông đừng làm khó tôi."
Ông cụ Tưởng "…"
Quản gia "Ông cụ nhà chúng tôi nói, cô cả nhà chúng tôi đã đề nghị ly hôn với cậu Tưởng rồi, sau này nhà họ Lam và nhà họ Tưởng ngoài quan hệ làm ăn trên thương trường, riêng tư vẫn là nên ít qua lại thì tốt hơn, tránh bị người có tâm nói ra nói vào."
Ông cụ Tưởng "…"
Mấy câu ngắn ngủi này của quản gia, là cắt đứt quan hệ riêng tư giữa nhà họ Lam và nhà họ Tưởng.
Ông cụ Tưởng nghe lọt vào tai, nhíu mày "Nhà họ Tưởng và nhà họ Lam là bạn bè nhiều đời, tôi và ông cụ Lam càng là từ nhỏ chơi với nhau đến g͙ià, bây giờ một chút chuyện nhỏ như vậy…"
Quản gia "Ông cụ Tưởng, mời ông về cho."
Quản gia căn bản không cho ông cụ Tưởng cơ hội nói hết câu, nói xong, đóng cửa tiễn khách.