⬅ Trước Tiếp ➡
Là thói quen nhiều năm cũng được.
Là rung động ngây ngô thời thanh xuân cũng được.
Bây giờ ước nguyện đã thành hiện thực.
Giấc mộng đẹp đã trở thành giấc mộng tan vỡ.
Mộng tỉnh rồi, người cũng tỉnh táo rồi.
Lam Thiến nói xong, tɾong đïện thoại lại là một trận im lặng.
Ước chừng nửa phút sau, Lam Thiến hít sâu một hơi "Sếp Tưởng, làm phiền anh bớt chút thời gian cùng tôi làm thủ tục ly hôn."
Tưởng Thương giọng nói đột nhiên có chút khàn khàn "Được."
Cúp đïện thoại, Lam Thiến dựa vào bàn làm việc hít sâu một hơi, bàn tay cầm đïện thoại siết chặt.
Nói cô đối với Tưởng Thương một chút lưu luyến cũng không có, đó là giả.
Thiếu niên mà cô đã thích nhiều năm như vậy.
Đột nhiên không thích nữa?
Đâu có người nào đoạn tình quyết ý, dứt khoát như vậy.
Cho dù có, cũng không phải là cô.
Cô mà thật sự có "khí phách" như vậy, đã sớm một trăm năm trước không thích anh rồi, cũng sẽ không kéo dài đến bây giờ.

Hai người là một tuần sau đến Cục Dân chính làm thủ tục ly hôn.
Một tháng thời gian hòa giải.
Hẹn xong, hai người từ Cục Dân chính đi ra, ai cũng không chủ động nói chuyện, mỗi người lên xe riêng của mình.
Lam Thiến bên này là Lý Dĩnh lái xe đưa cô đến, làm xong thủ tục ly hôn, còn cần phải đến công ty xử lý chuyện khác.
Lam Thiến đi đến trước xe cúi người lên xe, Lý Dĩnh quay đầu nhìn cô một cái, không nhịn được nhíu mày.
"Sếp Lam."
Lam Thiến ngẩng đầu, đáy mắt một mảnh lạnh lẽo "Sao vậy?"
Lý Dĩnh the0 Lam Thiến nhiều năm như vậy, đã thấy cô vô số lần tung cô ngã một cú đau như vậy tɾong tình cảm, tɾong lòng đau xót như bị xoắn lại.
Đau lòng.
Cô ấy không hiểu, một người phụ nữ ưu tú như Lam Thiến, tại sao Tưởng Thương lại không thích.
Nói Tưởng Thương thích kiểu người quyến rũ như Tô Mạt, không thích kiểu nữ ℭường nhân như Lam Thiến thì cũng thôi đi.
Cứ cho là anh không thích kiểu người như Lam Thiến.
Nhưng nguyên nhân hai người họ ly hôn lại là vì cái cô Diệp Nhiễm kia.
Lý Dĩnh cong môi "Sếp Lam, cô có hối hận không? Cô…"
Hai người là cấp trên cấp dưới nhiều năm, Lam Thiến biết Lý Dĩnh muốn nói gì.
Lam Thiến mặt lạnh nửa ngày đột nhiên cười nói "Không có gì phải hối hận cả."
Nói xong, Lam Thiến dừng lại một chút, hỏi Lý Dĩnh "Từ nhỏ đến lớn cô có từng thích ai không?"
Lý Dĩnh ngây người vài giây.
Lam Thiến bật cười "Không có sao?"
Lý Dĩnh mím môi "Có."
Tuổi mới biết yêu, ai mà chưa từng rung động.
Lam Thiến "Bây giờ còn thích không?"
Lý Dĩnh vẻ mặt không tự nhiên "Vẫn còn có hảo cảm, nhưng nếu nói là thích, thì có lẽ là không đến mức đó."
Lam Thiến "Còn liên lạc không?"
Lý Dĩnh "Có."
Lam Thiến nhướng mày.
Lý Dĩnh "Anh ấy ở công ty luật đối diện công ty chúng ta."
Lam Thiến hiểu rõ "Anh ta là một tɾong những nguyên nhân cô lựa chọn Lam thị?"
Lý Dĩnh không nói gì.
Trong xe yên tĩnh như tờ.
Lý Dĩnh mím môi mở miệng "Nhưng mà sếp Lam, cô ưu tú như vậy, tɾong lòng tôi cảm thấy không cam tâm, sếp Tưởng anh ta sao có thể…"
Lý Dĩnh bất bình thay cho Lam Thiến, Lam Thiến lên tiếng cắt ngang lời cô "Lý Dĩnh."
Lý Dĩnh nhìn cô.

⬅ Trước Tiếp ➡