Trong ký ức của anh, người mua thuốc cho anh là Cố Đào, người vì anh mà nhảy tường ra ngoài cũng là Cố Đào, ngay cả thuốc cũng là Cố Đào cho anh uống.
Anh đến bây giờ vẫn nhớ, sáng hôm sau tỉnh dậy anh nói lời cảm ơn với Cố Đào, Cố Đào cũng đều nhận hết.
Cũng bởi vì chuyện này, hai người trở thành bạn tốt bốn năm đại học không có gì không nói.
Sao có thể…
Cô giáo biết rõ nghi vấn của anh, mở miệng nói "Con có thể hỏi Cố Đào, năm đó vì con làm những chuyện này rốt cuộc là cậu ta hay là Lam Thiến."
Cô giáo ngữ khí chắc chắn, khiến Tưởng Thương không thể không tin.
Ngay sau đó, cô giáo lại nói với anh rấtnhiều chuyện.
Rất nhiều bằng chứng Lam Thiến thích anh.
Tưởng Thương nghe mà ngây cả người.
Lam Thiến chắc chắn là thích anh, vậy mà anh đối với những chuyện này một chút ký ức cũng không có.
Thấy anh vẻ mặt mờ mịt, cô giáo nói "Tưởng Thương, con và Lam Thiến đều là học trò đắc ý của cô, cô cũng không giấu con, cô đối với Lam Thiến quả thật là quan tâm chăm sóc hơn, đó là bởi vì con bé là một cô gái, sống quá mệt mỏi, năm đó ở trường, con bé không chỉ thầm mến con mệt mỏi, con bé còn tích cực muốn lên hạng nhất, mặc dù con bé lần nào cũng là hạng hai, người nhà con bé cũng chưa từng quan tâm đến con bé…"
Cô giáo là thật sự đau lòng cho Lam Thiến.
Nói đến đây, có chút nói năng lộn xộn.
Đợi đến khi cô giáo đem một đống chuyện vụn vặt kết hợp lại nói xong, Tưởng Thương h0àn toàn im lặng.
Cuối cùng, trước khi anh lên xe cô giáo nói với anh một câu "Tưởng Thương, lời này của cô có lẽ nghe có vẻ quá tuyệt đối, nhưng cô cảm thấy xác suất lớn sẽ ứng nghiệm, nếu con bỏ lỡ Lam Thiến, vậy thì sau này e rằng con sẽ không bao giờ gặp được cô gái nào tốt hơn con bé nữa."
Câu nói này giống như bùa chú, the0 Tưởng Thương suốt cả một ngày.
Từ trường học trở về công ty, Tưởng Thương vẫn luôn ở trạng thái thất thần.
Trong đầu giống như đang chiếu phim, lúc thì là những chuyện cô giáo nói, lúc thì lại là thái độ của Lam Thiến từ khi quyết định liên hôn đến ly hôn đối với anh.
Quá nhiều manh mối, lúc trước không cảm thấy gì, bây giờ nghĩ lại, mỗi một chuyện nhỏ đều trở thành bằng chứng chứng minh cô thích anh.
Tưởng Thương đang xuấtthần, trợ lý đứng bên cạnh cúi người nhắc nhở "Sếp Tưởng."
Tưởng Thương đột nhiên h0àn hồn "Sao vậy?"
Trợ lý "Sếp Tưởng, anh xem bản hợp đồng này đã nửa tiếng rồi, có vấn đề gì không ạ?"
Tưởng Thương hít sâu một hơi, đẩy bản hợp đồng tɾong tay ra xa một chút, đưa tay day day giữa hai lông mày "Không có."
Trợ lý thở phào nhẹ nhõm "Vậy anh…"
Tưởng Thương đang xem là một bản hợp đồng thúc đẩy dự án.
Trợ lý muốn thúc giục anh ký tên, để dự án này có thể tiến hành.
Ai ngờ, anh ta vừa mới mở lời.
Tưởng Thương "Trợ lý Quan."
Trợ lý "Anh nói đi ạ."
Tưởng Thương "Cậu có từng được ai thầm mến không?"
Trợ lý "…"
Trợ lý im lặng, vẻ mặt kỳ quái nhìn Tưởng Thương một cái.
Nhận thấy ánh mắt kỳ quái của trợ lý, Tưởng Thương đổi cách nói khác hỏi lại "Vậy cậu có kinh nghiệm thầm mến người khác không?"
Tưởng Thương tɾong thời gian ngắn liên tiếp hỏi hai vấn đề.
Một cái so với một cái còn đau lòng hơn.