Ai ngờ, Lam Thiến nửa cười nửa không nói một câu "Sếp Tưởng, dựa vào những phản ứng gần đây của anh, tôi đoán, có lẽ anh đã thích tôi rồi?"
Ngay sau đó, Lam Thiến lại nói "Nhưng biết làm sao đây, chúng ta đã bỏ lỡ nhau rồi, tôi của hiện tại, đã không còn thích anh nữa."
Lam Thiến nói xong, khóe môi cong lên, nhìn thẳng vào mắt Tưởng Thương.
...
Tưởng Thương rời khỏi văn phòng Lam Thiến, có chút gì đó như chạy trốn.
Rời khỏi Lam thị, Tưởng Thương ngồi tɾong xe, bực bội hút thuốc, rấtlâu sau vẫn chưa h0àn hồn.
Không biết qua bao lâu, anh day day thái dương, cầm đïện thoại lên gửi tin nhắn Wechat cho Tần Thâm.
Trong tin nhắn, anh kể sơ qua cho Tần Thâm nghe chuyện vừa xảy ra tɾong văn phòng.
Tần Thâm Cậu thích Lam Thiến không? Nói thật đi.
Cảm xúc tɾong lòng Tưởng Thương cuộn trào, tɾong đầu anh hiện lên rấtnhiều hình ảnh của Lam Thiến, có lúc hai người mới cưới, có lúc hai người ly hôn, còn có cả lúc Lam Thiến ở bên người đàn ông khác, anh nhắm mắt lại, khi mở mắt ra lần nữa, gõ chữ Thích.
Tần Thâm Chẳng lẽ bây giờ Tưởng thị còn chưa đủ sa sút sao? Thời khắc này chính là lúc cậu nên hy sinh vì hàng ngàn, hàng vạn nhân viên của công ty.
Tiếp the0, hai người còn gọi đïện thoại.
Vài câu ngắn ngủi, Tưởng Thương như được khai sáng.
Trước khi cúp máy, Tưởng Thương hỏi Tần Thâm “Làm như vậy, không mất mặt sao?”
Tần Thâm cười khẩy, hỏi ngược lại anh "Không có vợ không phải càng mất mặt hơn à?"
Cúp đïện thoại với Tần Thâm, Tưởng Thương ổn định lại cảm xúc, gửi ngay tin nhắn cho Lam Thiến.
Sếp Lam, thật ra tình hình của Tưởng thị gần đây rấttệ.
Lam Thiến gần như trả lời ngay lập tức ?
Tưởng Thương gõ chữ Dòng tiền của một dự án có vấn đề, không biết sếp Lam có thể đầu tư không.
Lam Thiến ??
Những gì Tưởng Thương được giáo dục từ nhỏ đến lớn h0àn toàn trái ngược với những gì anh đang làm lúc này, cằm anh căng cứng, má và tai đồng thời đỏ lên, cực kỳ xấu hổ gõ mấy chữ Coi như, phí bao nuôi tôi.
Lam Thiến ???
Nhìn ba dấu chấm hỏi liên tiếp mà Lam Thiến gửi tới, cảm giác xấu hổ của Tưởng Thương lên đến đỉnh điểm.
Ngay khi Tưởng Thương chuẩn bị cắn răng gửi thêm vài câu gì đó, Lam Thiến đã nhanh hơn anh một bước, gửi tin nhắn Sếp Tưởng, xin lỗi, tôi đã hết hứng thú với anh rồi.
Tin nhắn của Lam Thiến ngắn gọn mà tuyệt tình.
Trực tiếp chặn đứng mọi đường lui của Tưởng Thương.
Tưởng Thương nhìn tin nhắn, cổ họng nghẹn ứ, siết chặt đïện thoại không trả lời nữa.
Ở một diễn biến khác, Lam Thiến đứng trước cửa sổ sát đất uống cà phê, đôi mắt đẹp cụp xuống, nhìn vào khung chat với Tưởng Thương, đôi môi đỏ mọng không nhịn được cong lên.
Sau ngần ấy thời gian, cá cuối cùng cũng cắn câu rồi sao?
Uống xong ly càviệc, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn vài cái, gọi một cuộc đïện thoại.
Điện thoại được kết nối, Lam Thiến lên tiếng, "Lý Dĩnh, hai mẫu túi lần trước Tưởng Dao thích, cô đặt giúp cô ấy đi."
Lý Dĩnh "Cần phải phối thêm hàng."
Lam Thiến "Cô xử lý đi."
Lý Dĩnh "Vâng."
Cúp đïện thoại, Lam Thiến gửi tin nhắn cho Tưởng Dao Hai mẫu túi lần trước em thích, lát nữa tìm Lý Dĩnh lấy nhé.
Tưởng Dao bên kia phải hơn một phút sau mới trả lời Cảm ơn chị Lam Thiến
Lam Thiến Với chị còn khách sáo như vậy.