Nhưng vẫn the0 bản năng giãy giụa.
Tuy nhiên, chút giãy giụa này, không đủ để ảnh hưởng đến bầu không khí.
Ngược lại, còn tăng thêm chút thú vị nho nhỏ.
Du͙c vọng lên đến đỉnh điểm, nước chảy thành sông.
Sau khi xong việc, Lam Thiến ném cho Tưởng Thương một tấm séc, coi như thù lao.
Tưởng Thương bình tĩnh cầm lấy, thần thái tự nhiên "Cảm ơn sếp Lam."
Một người đàn ông trước đây cao cao tại thượng như vậy, bây giờ lại chấp nhận việc mình bị "bao nuôi" một cách thản nhiên.
Lam Thiến khẽ mím môi, cuộn người trên sofa, người có chút run rẩy cũng có chút lười biếng, nhìn dáng vẻ này của anh, nhất thời không phân biệt được rốt cuộc ai mới là người "bao nuôi" ai.
Trước khi rời đi, Tưởng Thương đã đi đến cửa phòng, lại quay người trở lại, cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán cô.
Lam Thiến nâng mắt nhìn anh.
Hai người nhìn nhau, Tưởng Thương bình tĩnh nói "Đây là tặng kèm, không tính phí riêng."
Lam Thiến "..."
Một lúc sau, Tưởng Thương rời đi, Lam Thiến nhìn cánh cửa đóng chặt, người hơi ngả ra sau, chiếc cổ trắng ngần thon thả lộ ra, mái tóc dài buông xõa xuống.
Chuyện xảy ra tối nay, vừa nằm tɾong dự liệu của cô, lại vừa nằm ngoài dự liệu của cô.
Cô có dự cảm, cô và Tưởng Thương chắc chắn sẽ đi đến bước này.
Chỉ là cô không ngờ lại nhanh như vậy.
Lam Thiến nhe0 mắt thả lỏng, nghĩ đến câu nói vừa rồi của Tưởng Thương "Không muốn sao? Coi tôi như một con chó, thuần phụccho tốt, để tôi chỉ nghe lời cô...", khóe môi không nhịn được cong lên...
...
Chuyện mập mờ này, cũng là lần đầu bỡ ngỡ, lần sau quen thuộc.
Có lần đầu tiên, tiếp the0 sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba...
Ban đầu, hai người chỉ gặp nhau vào cuối tuần, sau đó, thành ba ngày một lần, rồi lại thành hai ngày, cuối cùng, Tưởng Thương trực tiếp tìm lý do chuyển đến...
Ngày Tưởng Thương chuyển đến nhà Lam Thiến, Lam Thiến khoanh tay dựa vào khung cửa nhìn anh.
Tưởng Thương bình tĩnh sắp xếp đồ đạc của mình, h0àn toàn không lộ ra vẻ xấu hổ.
Lam Thiến "Sếp Tưởng, xin hỏi anh đang làm gì vậy?"
Tưởng Thương quay lưng về phía Lam Thiến, giọng điệu tự nhiên, mặt không đổi sắc "Để cung cấp cho sếp Lam dịch vụ chất lượng hơn."
Lam Thiến cười như không cười "Sếp Tưởng có lòng."
Tưởng Thương "Lấy tiền của người, giải quyết tai ương cho người, đều là việc tôi nên làm."
Lam Thiến nhướng mày, ý cười nơi khóe môi càng sâu "Sếp Tưởng giác ngộ rấtcao."
Tưởng Thương quay đầu lại, đối đáp trôi chảy "Đúng vậy, nếu không Tưởng thị cũng không thể phát triển tốt như vậy."
Tưởng Thương nói xong, hai người nhìn nhau, đều nhìn thấu tâm tư của đối phương từ tɾong ánh mắt.
Lam Thiến là trêu chọc.
Tưởng Thương là quyết tâm g͙iành được.
Giây tiếp the0, Tưởng Thương tiến lên, đưa tay ôm lấy e0 Lam Thiến kéo vào lòng.
Lam Thiến không đề phòng anh sẽ đột ngột ra tay, vì không đứng vững nên ngã vào lòng anh.
Tưởng Thương cười khẽ, ôm chặt người "Sếp Lam, gần đây Tưởng thị có một dự án, thiếu vốn, hy vọng sếp Lam có thể đầu tư một chút giúp tôi vượt qua khó khăn."
Tưởng Thương vừa nói, bàn tay đặt trên e0 Lam Thiến đã di chuyển xuống dưới.
Lam Thiến chống tay lên ngực anh, nắm chặt, cắn môi "Dự án gì?"
Tưởng Thương "Phần mềm trò chơi kia."
Lam Thiến "Không đầu tư."
Giọng Tưởng Thương trầm thấp "Tại sao?"
Lam Thiến "Không muốn đầu tư."