Cô vừa đi đến giữa phòng khách, người đàn ông ngồi bên cạnh ông cụ Lam vội vàng đứng dậy, vẻ mặt không tự nhiên, trên mặt nở nụ cười lấy lòng lại gượng gạo "Sếp nhỏ Lam."
Lam Thiến "Chú Húc."
Đối phương "Chú hai gọi tôi đến chơi cờ với ông ấy."
Đối phương nói như đang giải thích.
Lam Thiến mặt không đổi sắc, khóe môi còn nở một nụ cười "Mọi người cứ tiếp tục."
Đối phương "Không còn sớm nữa, không chơi nữa, buổi tối tôi còn có chút việc, hẹn đi ăn cơm rồi."
Nói xong, đối phương nhìn về phía ông cụ Lam "Chú hai, có thời gian cháu lại đến thăm chú."
Ông cụ Lam cười hiền hòa, không nhìn ra chút không vui nào "Đi đi."
Đối phương "Vậy cháu xin phép đi trước."
Đối phương nói xong, xoay người rời đi, đi ngang qua Lam Thiến, bước chân dừng lại, cười với cô một cái rồi mới tiếp tục bước đi.
Đợi đối phương rời đi, người giúp việc tɾong phòng khách tự giác lui xuống.
Lam Thiến đi về phía trước sofa "Hôm nay sao ông ta lại đến đây?"
Ông cụ Lam rót trà cho Lam Thiến "Đến để tố cáo cháụ"
Lam Thiến ngồi xuống, cầm tách trà ông cụ Lam đẩy đến trước mặt mình nhấp một ngụm "Nói chuyện dự án của ông ta bị cháu bác bỏ?"
Ông cụ Lam "Đúng vậy."
Lam Thiến "Nghiên cứu cơ bản thị trường còn chưa làm tốt, còn muốn dự án được thông qua?"
Ông cụ Lam cười nói "Cảm thấy cháu độc đoán."
Lam Thiến "Ông ta cảm thấy không sai."
Ông cụ Lam "Cháu phải biết cách dùng cả ân huệ lẫn uy quyền."
Lam Thiến không phản bác "Cháu hiểụ"
Nói chuyện công việc xong, ông cụ Lam cười hỏi về chuyện của Tưởng Thương "Nghe nói thằng nhóc nhà họ Tưởng đang ở chỗ cháụ"
Nhắc đến Tưởng Thương, gò má Lam Thiến chợt ửng hồng.
Thấy vậy, ông cụ Lam nói tiếp "Ông còn nghe nói thằng nhóc đó "rót" dự án cho cháu?"
Lam Thiến mím môi, biết không giấu được, lên tiếng nói "Vâng."
Ông cụ Lam "Thằng nhóc đó quay đầu rồi?"
Lam Thiến uống trà, không nói quá chắc chắn "Trước mắt xem ra là như vậy."
Ông cụ Lam "Vậy còn cháu? Cháu nghĩ thế nào?"
Lam Thiến "Muốn thử xem sao."
Ông cụ Lam "Thằng nhóc nhà họ Tưởng tốt đến thế sao? Đáng để cháu vì nó mà làm đến bước này?"
Lam Thiến "Vâng."
Tiếng "vâng" này của Lam Thiến rấtnhẹ, nhưng có thể nghe ra thái độ kiên định của cô.
Ông cụ Lam vừa bất lực vừa cưng chiều nói "Cháu đó, đúng là không thấy quan tài không đổ lệ."
Lam Thiến "Đã cố chấp nhiều năm như vậy, muốn đánh cược lần cuối."
...
Buổi tối khi Lam Thiến rời khỏi nhà cũ của nhà họ Lam, Tưởng Thương đang đợi ở ngoài cửa.
Xe đỗ ven đường, anh đứng trước cửa xe hút thuốc.
Thấy Lam Thiến, anh dập tắt điếu thuốc, tiến lên, khoác chiếc áo khoác đang cầm trên tay lên người cô.
Lam Thiến ngẩng đầu "Đợi lâu rồi?"
Tưởng Thương "Vừa mới đến."
Lam Thiến "Tưởng Thương."
Tưởng Thương cúi đầu "Sao vậy?"
Lam Thiến hơi ngẩng đầu nhìn anh "Anh có hối hận không? Hối hận vì trước đây đã bỏ mặc em, không nhận ra tình yêu của em dành cho anh."
Lam Thiến thẳng thắn, hỏi trắng ra.
Tưởng Thương cụp mắt nhìn cô, yết hầu trượt lên trượt xuống "Hối hận."
Tình yêu thẳng thắn, luôn tốt hơn là vòng vo tam quốc.
Lam Thiến nói xong, cụp mắt nhìn bóng hai người chồng lên nhau trên mặt đất, hít sâu một hơi, mím môi không nói gì nữa.