Y tá còn đang nịnh nọt muốn nói gì đó, Bối Thiến bên này đã cúp đïện thoại.
Bây giờ cô tâm phiền ý loạn, vô cùng mệt mỏi, không muốn tiếp tục giả dối với cô ta.
Điện thoại bị ngắt, Bối Thiến siết chặt đïện thoại ngẩng đầu "Những lời anh vừa nói có còn hiệu lực không?"
Hai người đứng gần nhau, nội dung tɾong đïện thoại của Bối Thiến Mục Xuyên nghe rấtrõ ràng.
Mục Xuyên cau mày "Còn."
Bối Thiến "Được, tôi đồng ý."
...
Trên đường đến khách sạn, hai người không nói một lời.
Bối Thiến khoác chặt áo nhìn ra ngoài cửa sổ xe, khóe môi mím lại, hàm răng bất giác cắn nhẹ môi dưới.
Mục Xuyên ngồi ở ghế lái, tɾong lúc đó đïện thoại re0 mấy lần, đều bị anh tắt máy.
Sau đó anh dứt khoát tắt nguồn đïện thoại.
Xe đến khách sạn, Mục Xuyên dừng xe, tɾong xe yên tĩnh như tờ.
Mục Xuyên đưa tay kéo nhẹ cổ áo, có chút lời muốn nói "Em..."
Ai ngờ, anh vừa mới mở miệng, đã bị Bối Thiến cắt ngang lời "Xuống xe thôi."
Nói xong, Bối Thiến đẩy cửa xuống xe, nhìn bóng lưng của cô, Mục Xuyên cau mày thành hình chữ "Xuyên" nhạt.
Khách sạn là của nhà họ Mục.
Hai người vào sảnh khách sạn, quản lý vội vàng lên chào hỏi.
Sau khi nghe Mục Xuyên nói không cần chuẩn bị phòng riêng, sắc mặt quản lý rấtđặc sắc.
Mục Xuyên ở đây có phòng cố định của mình.
Anh nói không cần chuẩn bị phòng riêng.
Vậy chẳng phải là...
Nhận ra ánh mắt dò xét của quản lý, Mục Xuyên lạnh giọng nói "Không nên hỏi thì đừng hỏi."
Trên mặt quản lý lập tức nở nụ cười lấy lòng "Vâng, vâng, sếp Mục, là tôi vượt quá giới hạn."
Nói rồi, quản lý nịnh nọt đi nhanh vài bước đến trước cửa thang máy, nhấn nút thang máy.
Đợi đến khi thang máy xuống, ông ta hướng về phía Mục Xuyên và Bối Thiến mặt mày tươi cười nói "Sếp Mục, cô Bối, thang máy đến rồi."
Tiễn hai người lên thang máy, quản lý quay đầu lại bắt gặp ánh mắt hóng chuyện của sáu nhân viên lễ tân.
Quản lý trừng mắt nhìn mấy người, đưa tay lên nắm hờ thành nắm đấm ho nhẹ trước miệng.
Ở một diễn biến khác, Mục Xuyên và Bối Thiến đi thang máy lên lầụ
Đi đến trước cửa phòng, Mục Xuyên lấy thẻ phòng ra quẹt thẻ mở cửa.
Hai người một trước một sau bước vào.
Sau khi vào cửa, Mục Xuyên cầm thẻ phòng xoay xoay.
Đừng thấy anh ở bên ngoài mang tiếng phong lưu, thật ra vẫn là trai tân.
Hôm nay sở dĩ anh đến tìm Bối Thiến, cũng không phải thật sự muốn bao nuôi cô vì chuyện này, mà là...
Mục Xuyên đang suy nghĩ, Bối Thiến bên kia lên tiếng "Tôi đi tắm."
Mục Xuyên còn đang thất thần, không suy nghĩ "Em đi đi."
Nói xong, phản ứng lại điều gì đó, ngạc nhiên ngẩng đầụ
Nhưng mà, Bối Thiến đã xoay người đi vào phòng tắm, chỉ để lại cho anh một bóng lưng...
Một lúc sau, tɾong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy, Mục Xuyên đứng ngoài cửa, cau mày.
Một lúc sau, Mục Xuyên kéo cổ áo, bực bội đi đến trước sofa ngồi xuống, lấy đïện thoại ra bật nguồn, gọi một cuộc đïện thoại.
Điện thoại được kết nối, Mục Xuyên lạnh giọng nói "Người đó tôi muốn."
Đối phương lên tiếng "Ai?"
Mục Xuyên "Bối Thiến."
Đối phương giọng nói mang the0 ý cười "Ồ."
Mục Xuyên giọng điệu không tốt "Sau này ông không được có ý đồ với cô ấy nữa."
Đối phương cười khẽ "Nếu sếp nhỏ Mục đã lên tiếng, vậy thì tôi chắc chắn sẽ nghe the0."
Đối phương nói chuyện khách sáo, lời lẽ hoa mỹ.