⬅ Trước Tiếp ➡
Ít nhất còn có thể nhận rõ tình cảnh hiện tại của họ.
Bối Thiến khóe môi nhếch lên, cuối cùng vẫn không nói thật "Mượn của Mục Xuyên."
Nhà họ Mục và nhà họ Bối quan hệ vẫn luôn tốt đẹp.
Mục Xuyên và Bối Thiến càng là thanh mai trúc mã.
Thật ra lúc đầu sau khi nhà họ Bối xảy ra chuyện, mẹ Bối cũng từng nói với Bối Thiến, muốn đi cầu xin nhà họ Mục giúp đỡ, nhưng lại bị Bối Thiến từ chối.
Bối Thiến rấtthông minh, cô nói "Nhà họ Mục là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của chúng ta, đừng dễ dàng sử dụng͟͟, trừ phi, nguy hiểm đến tính mạng."
Không thể không nói, Bối Thiến thật sự rấtthông minh.
Gia đình có quan hệ tốt đến đâu, có thể giúp bạn một lần hai lần ba lần, tuyệt đối sẽ không giúp bạn tám lần chín lần mười lần.
Quan hệ giữa người với người không chịu nổi khảo nghiệm.
Đồng cảm là đồng cảm, nhưng nếu liên quan đến lợi ích của bản thân, vậy thì lại là chuyện khác.
Bối Thiến nói xong, mẹ Bối căn bản không nghĩ nhiều, cho rằng nhà họ Mục là nể tình nghĩa trước đây chủ động tìm đến Bối Thiến, trên mặt nở nụ cười "Nói đi nói lại vẫn là nhà họ Mục có tình người."
Bối Thiến không muốn mẹ Bối biết chân tướng, xoay người đi lấy quả táo trên tủ đầu giường gọt vỏ.
Mẹ Bối cảm xúc dần dần bình tĩnh lại, nhích người đến gần mép giường, nhìn Bối Thiến nói "Mục Xuyên mượn cho con bao nhiêu tiền?"
Bối Thiến tay gọt táo khựng lại, không quay đầu lại "Rất nhiềụ"
Mẹ Bối "Có đủ..."
Mẹ Bối muốn nói "Có đủ để lấp đầy cái hố phá sản của Bối thị không?", lời đến bên miệng lại nghẹn lại.
Sao có thể đủ được.
Mục Xuyên cho dù có cho họ mượn tiền, cũng chỉ là để duy trì sinh hoạt phí của họ.
So với những người khác, như vậy đã là rấttốt rồi.
Nghĩ thông suốt những điều này, mẹ Bối thở dài một hơi.
Thấy bà như vậy, Bối Thiến xoay người đưa quả táo đã gọt vỏ cho bà, thản nhiên nói "Bối thị bên kia mẹ cũng không cần phải lo lắng nữa, Mục Xuyên nói anh ấy sẽ giải quyết, khoảng một tuần, anh ấy sẽ giải quyết ổn thỏa hết."
Bối Thiến vừa dứt lời, trên mặt mẹ Bối lộ ra vẻ kinh ngạc vui mừng không thể tin được "Thật sao?"
Bối Thiến "Thật."
Mẹ Bối kích động nắm lấy tay Bối Thiến "Mục Xuyên đã nói với con như thế nào? Hay là con đi cầu xin Mục Xuyên, từ nhỏ mẹ đã cảm thấy đứa trẻ Mục Xuyên kia trọng tình trọng nghĩa, lúc đầu ông nội con và bố con gả con cho thằng nhóc nhà họ Bạc kia, mẹ thật ra là không đồng ý, the0 mẹ thấy, con và Mục Xuyên thanh mai trúc mã, nếu hai đứa có thể đính hôn..."
Mẹ Bối vui vẻ ra mặt, h0àn toàn không chú ý đến sắc mặt Bối Thiến dần dần khó coi, thậm chí còn xen lẫn vài phần châm chọc.
Mẹ Bối bây giờ nói hay lắm.
Nhưng lúc đầu rõ ràng bà không nói như vậy.
Lúc đầu bà nói với Bối Thiến, thằng nhóc nhà họ Mục kia không có tiền đồ, nhìn qua liền biết là người trêu hoa ghẹo nguyệt, còn nói thằng nhóc nhà họ Bạc kia ưu tú thế nào, lịch thiệp thế nào...
Quả nhiên, con người đều sẽ thay đổi.
Trước đây là vì lợi ích.
Bây giờ cũng vậy.
Người có thể cung cấp lợi ích thay đổi, tự nhiên thái độ cũng thay đổi.
Bối Thiến ở bệnh viện cùng mẹ Bối gần nửa ngày, đến gần trưa mới tìm được y tá chăm sóc rồi rời đi.

⬅ Trước Tiếp ➡