Bối Thiến hơi ngẩng đầu "Nghe nói rồi, cảm ơn."
Mục Xuyên hỏi "Những chủ nợ kia tôi cũng đã giải quyết ổn thỏa."
Bối Thiến "Ừm."
Nhìn thái độ xa cách này của Bối Thiến, Mục Xuyên đột nhiên có chút muốn cười, khóe môi cong lên nói "Em không có lời gì muốn nói với tôi sao?"
Bối Thiến mím môi.
Một lúc sau, Bối Thiến cong môi đỏ nói "Mấy ngày gần đây tôi có chút bận, nếu anh muốn, phải sau tuần saụ"
Mục Xuyên nhướng mày "?"
Phản ứng lại Bối Thiến có ý gì, Mục Xuyên tiến lên một bước.
Thấy anh tiến lên, Bối Thiến lùi lại mấy bước.
Cho đến khi lùi đến chân tường, không còn đường lui, Bối Thiến mím chặt môi "Tôi nói sai gì sao?"
Mục Xuyên cúi đầu, lo lắng những người qua đường xung quanh nghe thấy, ghé sát tai cô nói "Bối Thiến, em nghĩ tôi như vậy sao? Trong mắt em tôi gấp gáp đến thế sao?"
Bối Thiến "..."
Mục Xuyên "Hay nói cách khác, rốt cuộc là tôi muốn, hay là em muốn?"
Bối Thiến nghe vậy, đôi mắt đẹp lập tức căng thẳng.
Vẻ mặt kinh ngạc tɾong mắt cô bị Mục Xuyên thu vào mắt.
Mục Xuyên cười khẽ "Nếu em muốn, vậy thì chúng ta tuần sau, tôi cũng không đến nỗi đói khát không chọn đồ ăn."
Bối Thiến nói, vệt đỏ trên mặt từ má lan đến tai. Lan đến tai còn chưa đủ, cổ thon trắng nõn cũng bị nhuộm đỏ...
Hai người nhìn nhau, Bối Thiến muốn nói gì đó, mẹ Mục từ tɾong phòng bệnh đi ra phá vỡ sự giằng co của hai người.
Mẹ Mục ho nhẹ hai tiếng.
Đợi hai người tách ra, sải bước tiến lên, cười với Bối Thiến, đưa tay túm lấy tai Mục Xuyên kéo người ra ngoài, vừa đi vừa không quên nói với Bối Thiến "Thiến Thiến, cuối tuần này đến nhà ăn cơm, dì hầm canh sườn mà con thích nhất..."
Bối Thiến mặt không đổi sắc "Cảm ơn dì."
Mẹ Mục cười đáp lại, bước chân vội vàng kéo Mục Xuyên rời đi.
Đợi đến khi hai mẹ con lên xe, mẹ Mục mới buông Mục Xuyên ra, dùng ngón tay chọc vào trán anh, tức giận nói "Con có thể nói cho mẹ biết rốt cuộc con đang nghĩ gì không? Bao nuôi Thiến Thiến? Con không phải là bị điên rồi chứ?"
Người đàn ông ngày thường cao cao tại thượng như Mục Xuyên, lúc này bị mắng như học sinh tiểu học.
Mẹ Mục nói xong, lạnh lùng nhìn anh "Con có thể nói cho mẹ biết, rốt cuộc con đang nghĩ gì không?"
Mục Xuyên bị chọc vào trán nãy giờ, cũng không cảm thấy xấu hổ, dựa người vào ghế, đưa tay dùng hai đầu ngón tay xoa xoa chỗ bị chọc đỏ, thản nhiên nói "Cái gì nghĩ gì?"
Mẹ Mục "Con và Thiến Thiến đó "
Mục Xuyên "Hai đứa con làm sao, không phải mẹ đều biết rồi sao?"
Mẹ Mục tức giận "Con là nghiêm túc?"
Mục Xuyên "Nếu không thì sao?"
Mẹ Mục "Hai đứa từ nhỏ cùng nhau lớn lên, cho dù con không thích con bé, con cũng không cần phải làm nhục con bé, Mục Xuyên, con..."
Mẹ Mục tức giận, còn muốn mắng thêm hai câu, Mục Xuyên đã đẩy cửa xuống xe.
Không chỉ người xuống xe, còn ra hiệu cho tài xế, bảo tài xế khóa cửa, ngăn không cho mẹ Mục xuống xe.
Nghe thấy tɾong xe "cạch" một tiếng cửa xe khóa lại, sắc mặt mẹ Mục đột nhiên thay đổi "Lão Từ "
Lão Từ là tên của tài xế.
Là người làm lâu năm của nhà họ Mục.